Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Ngày 13 tháng 05 năm 2012

NHÀ THƠ PHẠM HỔ VỚI THẾ GIỚI CỦA TUỔI THƠ

                                                                                                                                                                                    Những ai quan tâm tới nền văn học Việt Nam hiện đại, hẳn đều biết tên tuổi nhà thơ Phạm Hổ. Ông là một nhà thơ chuyên viết cho thiếu nhi. Phạm Hổ chọn con đường đi vào thế giới tâm hồn trẻ thơ, ông đã có tiếng nói riêng và tình cảm đặc biệt dành cho thiếu nhi.
   Với lòng yêu trẻ, yêu con người và cuộc sống thật đôn hậu, nhà thơ Phạm Hổ đến ngôi nhà của tuổi thơ - Cung Thiếu nhi Hà Nội ngay từ ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng năm 1975 đến năm 2005.
    Trong suốt 30 năm vun trồng những mầm non, mặc dù tuổi cao, xong nhà thơ Phạm Hổ không quản ngại vất vả, bất chấp thời tiết nắng mưa, bằng chiếc xe đạp mini cũ kĩ, ông miệt mài đi từ nhà (khu tập thể Bách Khoa) đến Cung Thiếu nhi vào những ngày thứ bảy, chủ nhật, để gặp gỡ tìm hiểu đời sống tâm hồn các em, dạy các em biết  yêu cái đẹp, yêu  thiên nhiên và gợi cho trẻ có cuộc sống phong phú về vật chất, về tinh thần.  Ông giúp các em những nguyên tắc sáng tạo và nghệ thuật thể hiện trong thơ văn. Với các em, ông đặc biệt quan tâm và chú ý đến tình bạn trong đời sống con người. Vì theo ông, trẻ em vốn rất khát khao tình bạn. Chỉ với bạn, các em mới thực sự có được nét đồng điệu trong hoạt động vui chơi và học tập hứng thú . Nhờ thế mà ông đã khơi dậy các em  phát huy tối đa, niềm vui và sự sáng tạo trong sáng tác.
   Từ tình yêu thương con trẻ, ông đã truyền những tình cảm, tình yêu đến cho tuổi thơ. Các thế hệ học sinh được ông chăm sóc đã lần lượt trưởng thành và nhiều người đã trở thành tài năng thật sự, họ mãi biết ơn sự dạy dỗ và dìu dắt của ông.
   Nhà thơ Phạm Hổ mang lại cho các em một niềm vui thật sự, ông đã góp phần chăm chút, nuôi dưỡng tài năng. Thơ ông có một ví trí quan trọng cho thiếu nhi Việt Nam.
     Để tưởng nhớ đến nhà thơ Phạm Hổ, xin gửi tới bạn đọc chùm thơ của ông
                                                                                                                                                           B.T.H

XE CHỮA CHÁY

Mình đỏ như lửa
Bụng chứa nước đầy
Tôi chạy như bay                                
Hét vang đường phố

Nhà nào bốc lửa
Tôi dập liền tay
Ai gọi chữa cháy
 - Có… ngay!Có…ngay!



                  MƯỜI QUẢ TRỨNG TRÒN

Mười quả trứng tròn
Mẹ gà ấp ủ
Mười chú gà con
Hôm nay ra đủ
Lòng trắng, lòng đỏ
Thành mỏ thành chân
               Cái mỏ tí hon                                
               Cái chân bé xíu
               Lông vàng mát dịu
               Mắt đen sáng ngời
               Ơi chú gà ơi!
               Ta yêu chú lắm
Trong bàn tay ấm
Chú đứng chú kêu
Mẹ gà tục, tục
Chú ngoái nhìn theo
Ta thả chú ra
Chạy ăn cùng mẹ
Chạy biến cả chân
Chạy sao nhanh thế!
                                                      Là gà của bé
                                                      Gà nhé đừng quên:
                                                      Ăn khỏe uống khỏe
                                                      Đẻ rõ nhiều lên


CHÚ BÒ TÌM BẠN

Mặt trời rúc bụi tre,
Buổi chiều về nắng mát;
Bò ra sông uống nước
Thấy bóng mình ngỡ ai,                       
Bó chào; “Kìa anh bạn
Lại gặp ta ở đây”.
Nước đang nằm nhìn mây
Nghe bò cười toét miệng;
Bóng bò chợt tan biến;
Bò tưởng bạn đi đâu,
Cứ ngoái trước nhìn sau,
 “Ậm ò” tìm gọi mãi.

MỘT ÔNG TRĂNG


Một bầu trời
Một ông trăng

Mỗi một tháng
Một lần tròn

Trăng trên sông
Trăng trên lúa
    
                                                                     
                                                                  Trăng giữa cửa
                                                                  Trăng sau cây
  Trăng tiễn thầy
 Trăng đón bạn

  Trăng mẹ vắng
 Trăng còn ông

      Trăng trong tranh
  Trăng sáng thật

  Trăng chợt gặp
  Trăng mải chờ.
Trăng mờ mờ
  Trăng vằng vặc

Trăng thức học
Trăng tắm đêm.

Trăng rước đèn
Trăng thi hát.

Trăng thơ bác
Trăng bà ru.

Trăng súng nổ
Trăng giặc rơi

                                                                  Trăng nửa trời
                                                                  Trăng cả nước.
Một ông trăng
Một bầu trời.

 Mỗi một người
  Mấy ông trăng?
Một ông trăng
       Nghìn ông trăng…



SEN NỞ


Nước gương
Im sáng
Cá bơi
Chuồn chuồn
Soi bóng
Bé ngồi
Lặng ngắm
Từng cánh                                   
Hoa sen
Hoa thấp
Hoa cao
Hoa trước
Hoa sau
                                                                          Lấp ló
          Nghiêng đầu
      Rình xem
 Sen nở
  Bé chờ
     Chờ xem
Từ từ
     Khẽ mở
          Trăm nghìn
    Cửa lụa
       Xinh tươi
           Mát hồng…
Chỉ thấy
Im lìm
Đong đưa
Đong đưa
Hoa sen
Lặng đùa
Cùng rong
Cùng lá
Cùng cá…
Cùng chim
Chỉ nghe
Hương sen
Mặt hồ
Tỏa khắp
   Chỉ nghe
      Thơm mát
Gió hồ
     Bay xa…
Bé về
 Hỏi mẹ
Bé về
   Hỏi cha:
-Ao gần
Ao xa
Giờ nào
Sen nở?
- Con ơi
Sen nở
      Không như
Cửa sổ
     Tay người
Mở ra!
  Dịu dàng
Sen nở
Nhẹ hơn
Hơi thở
Chậm hơ
Trăng đi
Mà sen
Nở đấy
Ao kia                                                    
Hồ nọ…
Con ơi
Sen nở
Như con
Lớn lên
Ngồi rình
Mà xem
Nào ai
Thấy rõ!
Chỉ biết
Sen nở
Và con lớn lên!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét