Tìm kiếm Blog này

21 tháng 2, 2014

MƯA XUÂN

 
Mùa xuân, muôn hoa khoe sắc, trong ánh nắng ban mai, những ánh mắt nụ cười đầy hân hoan của cỏ cây sau khi trút bỏ những bụi trần để trở lại sự trong trẻo, tươi xanh. Trong sự thay đổi kỳ diệu, có sự chuyển động lặng thầm yêu thương của mưa xuân.
 Đất cằn khô, nứt nẻ suốt một mùa đông dài. Những cành cây rũ lá, khẳng khiu, khô héo hứng chịu sự khắc nghiệt của gió sương. Mưa xuân đến, những hạt mưa nhẹ bay bay giữa đất trời, êm ái bao dung, lay gọi những mầm lộc, an ủi, để cây tin yêu vào một ngày xanh. Phải hiểu lắm những nỗi buồn, phải biết lắm những gian truân của cỏ cây, mưa xuân mới dành sự chăm chút, cứ thấm dần, thấm dần hết ngày này qua ngày khác trên các cành cây khô như một lời thì thầm...tí tách....sẻ chia..., nhẹ xoa làm dịu nỗi đau, lay động thần kỳ truyền vào cảm xúc, kết nối những tín hiệu niềm tin bằng một sự  bền bỉ yêu thương, luôn bên cỏ cây từ lúc nảy mầm và đến khi cây đã xum xuê lá cành. Dù trong gió rét giá băng, những hạt mưa nhẹ nhàng, tiếp thêm sức mạnh và niềm tin cho một sự sống lại nở lộc đâm chồi. Cỏ cây cảm động, những giọt lệ chảy dài trên khắp thân cành khi được mưa xuân sẻ chia, vỗ về, thấu hiểu những nỗi niềm.
 Mưa xuân âm thầm, chẳng náo nhiệt, ồn ào mang đến một tình yêu mãnh liệt, để rồi nắng mới bừng lên, một không gian thoáng đãng, một khung cảnh mới hiện ra rực rỡ sắc lá, sắc hoa và những chùm quả ngọt trong cuộc sống bình yên...
                                                                            B.T.H

16 tháng 1, 2014

CẢM NHẬN ĐÔNG HÀ NỘI

Hà Nội đang chìm trong những ngày đông buốt giá. Trong cái rét thấu sương, dù là ban ngày hay ban đêm đều cảm thấy tuyệt và yêu Hà Nội.
Mùa đông, mùa của những con phố vắng...mùa của những cây bàng rực đỏ...tranh nhau đua cành khẳng khiu trụi lá chỉ để vươn tới hòa lấy cái sương mù lạnh giá hững hờ...che chở cho những mái nhà cũ kỹ có ai đó đang yên giấc cuộn trong chăn bông... vừa thích thú vừa e ngại cái lạnh.
Mùa đông thi vị và nét đặc trưng riêng biệt, cái lạnh khiến cho ta thấy ấm áp khi nhâm nhi một món ăn...bắp ngô nướng bỏng tay kèm theo tiếng xuýt xoa phì phù...bát phở đêm khói tỏa mù mịt...người ngồi chen chúc...vừa ăn vừa nhìn nhau cười xuýt xoa... chén nước trà nóng làm ấm đôi tay lạnh cóng...hay tiếng rao bánh  khúc vơ vẩn đâu đâý...Tất cả những điều đó để lại nỗi niềm yêu thương mong nhớ hoài cảm.
Đông Hà Nội mang chút lạnh lùng nghiêm nghị nhưng cũng không kém phần đáng yêu và duyên dáng...Viết cho mùa đông yêu dấu, để khe khẽ thấy trái tim mình đập một nhịp bình yên.
                                                                                                                                              
                                                                                                                                                   B.T.H