Tìm kiếm Blog này

11 tháng 2, 2012

EM TẬP VIẾT VĂN LÀM THƠ

     BÀI VIẾT CỦA CÁC EM HỌC SINH
CÂU LẠC BỘ VĂN HỌC
CUNG THIẾU NHI HÀ NỘI 
NĂM 1995 - 1997

PHẦN II


GIÁ NHƯ…?

    Tan trường, Huệ cùng các bạn đang trên đường về nhà, bỗng có một tiếng gọi.
-  Huệ ơi!
    Huệ giật mình quay lại – thì ra  là Thanh – cô bạn gái cùng lớp.
  - Có chuyện gì hả Thanh? Mai đứng cạnh đấy hỏi,Thanh ấp úng  
             
   -  À… ờ… mình muốn hỏi các bạn có ai có mười ngàn không, cho mình vay!
  - Có mình có. Huệ nói. Nhưng mình lại có đến hai tờ hai mươi ngàn. Thôi thì Thanh cứ cầm lấy một tờ luôn.
   -  Cám ơn Huệ nhé! Mình sẽ trả.
   Đó là chuyện ngày hôm qua. Còn hôm nay…
-  Thanh ơi, bạn có mang tiền cho mình không? Huệ hỏi
-   Mình…mình quên mất rồi. Thông cảm nhé!
-  Thôi được, nhưng bạn phải nhớ mang đi đấy! mình đang hết tiền ăn vặt rồi.
 Sáng hôm sau…
- Thế nào, bạn có đem tiền cho mình không?
-  Mình lại không đem đi. Minh xin lỗi. Thanh bối rối.
- Lại quên. Sao bạn hay quên thế. Chiều nay đi học phụ đạo, bạn đừng có mà lại quên nữa đấy! Huệ cau mày.
Chiều đến…
- Thanh mong rằng bạn có tiền trả cho mình!
- Mình…mình… Thanh lấp lửng
- Chắc lại quyên chứ gì? Hay là bạn không có tiền trả!
-  Mình… Thanh cúi mặt.
    Chưa để Thanh nói hết câu, Huệ đã nổi giận bỏ đi để lại Thanh buồn rầu nhìn theo bóng cô bạn gái.
   Kể từ hôm đó, Huệ cảm thấy Thanh lảng tránh mình và nó bắt đầu nói xấu Thanh trước mặt Mai và bạn nữ trong lớp:
- Bọn mày biết không, cái Thanh nó…
- Nhưng mà Huệ này. Mai nói: “ Bạn cũng phải thông cảm cho hoàn cảnh của thanh chứ! Nhà Thanh nghèo, bố bạn ấy đi làm xa, em Thanh lại mới chỉ gần hai tháng tuổi nên mẹ mẹ bạn phải ở nhà dưỡng sức”
-   Huệ bỏ ngoài tai những lời Mai nói. Nó cau có:
-  Thôi đi, bạn thì lúc nào cũng bênh cho bạn ấy!
-  Mình là vậy đó, thì sao? Huệ nói như thách thức.
Hai hôm sau…
Cũng vào giờ tan trường. Huệ nghe thấy tiếng gọi vọng từ bên đường …
- Huệ ơi! Huệ!
    Huệ nhận ra đó chính là giọng nói của Thanh, nhưng nó cho rằng: “chắc Thanh lại vay thêm tiền hoặc hẹn hôm sau gì đó” Và thế là Huệ nhắc gót đi thẳng. tưởng Huệ không nghe thấy mình gọi, Thanh liền chạy ngay sang đường. Lúc đó, một chiếc xe máy với tốc độ cao lao đến. Và…một tiếng kêu thất thanh: “Á! Á!Á”. Huệ giật mình quay lại. Mai đang nằm giữa đường. Huệ chạy đến ôm chầm lấy Thanh mặc dù nó rất sợ máu. Thanh mấp máy môi như muốn nói điều gì trước khi lịm đi. Thanh chỉ kịp đưa Huệ một tờ hai mươi ngàn đầy máu. Và Huệ đã khóc…
    Bác sĩ bảo rằng, Thanh bị một chấn thương nặng ở đầu và cơ hội sống mong manh…
    Đến bây giờ, Huệ vẫn còn nhớ các giây phút cuối cùng trong bệnh viện. Sau khi trăn trối với bố mẹ, Thanh ra hiệu bảo Huệ lại gần Thanh nói:
   -  Nếu… không…có… số… tiền của…Huệ…thì …em…em …mình sẽ không có sữa…để…ăn…mẹ…mẹ mình thiếu… sữa…
Nước mắt Huệ lăn dài trên má. Huệ ấp úng không nói ra lời:
- Thanh ơi, mình…mình…
   Mắt Thanh nhắm hẳn và Huệ như gào lên:
-  Thanh ơi!
     Trong cái giây phút cuối cùng ấy, Huệ đã không thể nói vời thanh lời xin lỗi…lúc ấy, bây giờ và cả sau này, Huệ sẽ chẳng còn cơ hội để nói với Thanh lời nói ấy…XIN LỖI. Giá như, giá như Huệ có thể chọn lại từ đầu…
                                                                            NGUYỄN THỊ HIỀN THƯ

BÚT BI

Bút mà không có ngòi
Bi mà không chơi được                                    
Trong bút bi có ruột
Mực đặc quánh như sơn
Màu đỏ vẽ hoa hồng
Màu xanh vẽ phích nước
                                                     
                                                       Màu vàng vẽ ngôi sao
                                                       Áo em vẽ màu nào
                                                       Tùy mắt anh họa sĩ
                                                       Cầm bút lên xem kỹ
                                                       Đầu bút có hòn bi
                                                       Hòn bi nhỏ tý ti
                                                       Lăn trên trang giấy trắng

                                                                      HOÀNG NGỌC CHÂU

CON CHIM


   Nó đấy! Một đứa trẻ nghịch ngợm và luôn đòi hỏi những cái quá sức tưởng tượng. Nó không bao giờ tự hỏi người khác cần giúp đỡ gì và chưa bao giờ giúp đỡ ai. Mà ngay cả bản thân nó cũng không xong nữa .Vậy thật nực cười khi nó đòi mua một con him để nuôi.
      - Không được, bố không đồng ý. Con không thể chăm sóc chim được. Rồi nó sẽ chết mất thôi. Con hãy tự lo cho bản thân mình thật tốt đi đã.
    - Chưa nuôi sao bố lại bảo con chim sẽ chết? Con đảm bảo là con nuôi được mà. Bố cứ cho con thử đi!
    - “Thử đi”con nói nghe như một trò chơi vậy. Nếu con chim chết thì con có biết là con sẽ mang tội không?
    Nhưng rồi, bố cũng phải ưng thuận. Ông nghĩ biết đâu con chim sẽ khiến con ông có ý thức phần nào về chăm lo cho người khác. Có thể lắm chứ!
   Hôm đầu tiên mang chim về, nó thích lắm. Tuyệt, chim thế mới là chim chứ. Nó hót hay phải biết!Khứu mà lại. Này nhé: cái mỏ đen tuyền, bộ lông mượt mà đen óng, cái đuôi vểnh lên một cách kiêu hãnh, hai mắt như hai hạt cườm ẩn sau vài tụm lồn trắng. nhưng hình như con chim có vẻ sợ hãi khi nhìn thấy người lạ! Nó nhảy dáo dác khiến cho nước trong lọ sánh cả ra ngoài.
    - Cục cưng, hót cho ta nghe đi – nó thích trí, rủ rỉ nói với con chim mà nó cho là “cục cưng”. Nhưng đợi mãi mà không thấy chim hót. Mà dường như sau một lúc nhảy loạn xạ ngậu, con chim đã thấm mệt. Nó nép sau góc lồng, nhưng vẫn không ngớt theo dõi hành động của thằng bé.
   Cứ thấy con chim không hót, thằng bé tức lắm. Nó bực mình nghị thầm: “Trời ạ, mình tốn tiền mua nó để nghe nó hót thế mà nó chẳng hót cho”. Vốn tính nghịch ngợm, nó mượn luôn cuộn băng có tiếng chim hót rồi bặt lên. Thoạt nghe thấy tiếng chim hót, con khứu lại cứ ngỡ quanh đây đang có tiếng bạn mình gọi. Đầu nó ngửng lên láo liêng nhìn khắp nơi. Rồi không kìm được mình, con chim lao đầu vào thành lồng. nhìn thấy cách đó, thằng bé phá lên cười. Nó cười nắc nẻ và lại càng bặt đài to hơn.
  Lại một lần, thằng bé ngồi cạnh lồng, dử dử miếng thịt. Sợ thì sợ, nhưng thấy miếng con chim rón rén lại gần, mổ một cái thật nhanh rồi lùi lại cũng không kém.
-         Có thế chứ, ngoan nào. Lại đây “cục cưng”.
   Thằng bé vỗ về, nó đư tiếp miếng thịt, còn tay kia khe khẽ mở lồng. Cái ý định đó khiến cho con chim phát sợ phát hoảng. Không được theo như ý, thằng bé tức quá đóng cửa lồng sầm lại một cái rõ mạnh rồi chạy ra sân chơi với mấy đứa trẻ con. Phút chóc nó quên ngay nỗi bực tức và lao vào những trò chơi khác.
    Dần dần, thằng bé không hay đến chỗ treo lồng chim nữa và nó cũng quên đi lời hứa với bố. Có lẽ nó cũng sẽ quên đi thật nếu như không có một thằng bé khác khoe con chim của mình rất đẹp và hót hay. Thằng bé giận sôi lên và chạy về nhà lấy con chim, nhưng lại quá. Cơn tức giận ban nãy biến đâu mất, mà bây giờ thay vào nỗi bàng hoàng đến sững sờ, thằng be không còn nhận ra con chim đẹp tuyệt trần của mình nữa. Làm sao có thể tin được đang nằm trong lồng kia lại là… Lông nó xác xơ, rụng từng túm. Cái đuôi trước kia vểnh lên kiêu hãnh, giờ cụp xuống như một kẻ bại trận. Những túm lông ở lưng xù trông thật tội nghiệp. Bỗng chốc thằng bé giận mình quá “không khéo con chim không sống nổi”, nó thầm nghĩ. Phải rồi, phải cho con chim uống thuốc thôi. Nhĩ vậy, nó chạy vào nhà lấy thuốc. Nó chẳng biết cho chim phải uống viên nào, nên chỉ lấy những viên mà nó thường được mẹ cho uống khi bị sốt.
    - Chim ơi uống thuốc đi này, thằng bé ân cần nói. Thấy con chim sợ, thằng bé vứt nhẹ viên thuốc vào chén nước rồi hấp tấp đi tìm thức ăn cho chim. Một thoáng sau, nó lễ mễ nào là trứng, bánh, chuối, kê, thịt…. nó luống cuống đút vào lồng chim.
   Hình như con chim cũng hiểu được bệnh tình của mình và để cho thằng bé vui lòng, nó cố gắng mổ tất tần tật những thức ăn thằng bé đưa ra. Nhưng nó chẳng ăn được bao nhiêu. Nó cứ mổ trượt hoặc vẩy vãi lung tung. Còn thằng bé thì lại xuýt xoa:
  - Ối chao, dằng ấy ẩu quá. Đừng làm đổ chén thuốc này nhé!Nào mổ thêm một miếng chuối nữa đi. Mổ mạnh vào…Thế! Thế…Đằng ấy phải ăn nhiều vào thì mới hót hay được.
     Và như đáp lời nói đó, vài ngày sau, thằng bé sững sờ khi nghe  tiếng chim hót . Con chim vươn cổ cất lên tiếng hót một cách khó khăn, nhưng trong trẻo. Cổ họng thằng bé run lên vì sung sướng. Bất chợt con chim gục xuống và tiếng hót tắt lịm. Nó cố gượng ngóc đầu đầu lên nhưng lại gục xuống. thằng bé lặng đi. Một giọt nước mắt từ khóe mắt nó trào dâng. “Con chim đã trả ơn mình lớn quá!” Nó thầm nghĩ.

                                                                                PHẠM KIM TRANG


ĐIỀU ƯỚC

Khi em còn bé
Ông em còn khỏe           
Giờ em khôn lớn
Ông đã yếu rồi

                                                               Giá như em có
                                                               Một điều ước thôi
                                                               Mong ông sống mãi
                                                                Bên ông suốt đời.
                                                                          BÙI LAN PHƯƠNG

                                         BẠN THÂN

Tớ và ấy chơi thân
Mà sao hay chòng chọe                       
Hai đứa đâu còn bé
Thế mà vẫn “hít le”

                                                 

                                                      Sáng hôm sau cười toe
                                                      Thôi lại làm lành vậy
                                                      Tớ lấy dây cùng nhảy
                                                       Rồi tí lại “hít le”.
                                                                                BÙI LAN PHƯƠNG
      
HOA PHƯỢNG

                                                      Từng chùm hoa phượng đỏ
                                                      Như những chiếc đèn lồng
                  Em lấy lên thành vòng
                  Đội đầu chơi công chúa
                                                                                 BÙI LAN PHƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét