Tìm kiếm Blog này

16 tháng 9, 2011

CÂY NẾN ĐỎ (Tiếp theo)

QUỐC ĐẠT
Lớp 8E – THCS Lê ngọc Hân              
Quận Hai Bà Trưng
(Năm học 1998 – 1999)

KHUNG CỬA SỔ
                                     (GIẢI B) 
    Nhà tôi mới mua nhà. Ngôi nhà mới của tôi nằm trong một dãy biệt thự to đại tướng. Trong khi đó, gia đình tôi lại là công nhân viên quèn. Các nhà bên cạnh nhà tôi to lắm lẽ đến bốn, năm tầng. Trong khi đó, nhà tôi chỉ có hai tầng. Đối diện với phòng của tôi là một bức tường của một căn nhà to và đẹp. Bức tường đó sơn một màu đỏ chói như máu. Giữa một khoảng đỏ au đến phát ghê người, tôi chỉ thấy một cái khung cửa sổ nhỏ sơn màu nâu xậm. Tôi đoán ở tầng hai. Nhưng có một điều đặc biệt là cái cánh cửa tuyệt nhiên chẳng bao giờ hé mở cả. Nếu tôi không thấy người ta ra vào ở cái nhà đó thì có lẽ tôi nghĩ cái nhà đó là một nhà vô chủ. Tôi nhìn cái khung cửa sổ đó một cách kỳ lạ. Tôi chẳng biết là có phải người ta gắn nam châm điện vào đó hay sao mà tôi cứ dán chặt hai con mắt qua cửa kính của mình nhìn vào nó. Rồi cũng có một lần nó mở ra. Tôi mừng rỡ như vớ phải bùa giải độc. Nhưng dưới lớp song sắt vô hồn đó đã xuất hiện một khuôn mặt trắng bệch và bệnh hoạn.  Hai đôi mắt lồi cận đờ đẫn. Đôi môi xám ngoét một cách đáng sợ. Ôm vào khuôn mặt đó là mái tóc lởm chởm, rối tung. Đó là một cô bé rất xinh nhưng nó trông như một mầm bệnh sống. Ánh mắt bồ câu đờ đẫn đó như đang hớp hồn tôi. Tôi cất tiếng gọi: 
- Bạn gì ơi! Bạn tên gì vậy? 
    Gương mặt vô hồn chỉ nhoẻn miệng cười rồi cánh cửa cứ thế đó từ từ đóng lại. tôi vẫn cố gọi nhưng nó vẫn đóng lại. Từ cái thời khắc đó tôi như một kẻ hâm, nhảy múa lung tung.  Tôi cảm thấy sợ gương mặt đó một cách khác người. Hôm nay trong tôi đang mơ màng: 
-  Minh! Em đứng dậy đọc cho cô đoạn tiếp! 
-  Em…  
  Và tôi bị cô giáo quở trách. Về tới nhà, việc đầu tiên của tôi là nhìn vào cái cửa sổ đó một cách chăm chú. Khung cửa sổ vẫn chưa mở. từ cái lần đó cho đến nay đã là một tuần lễ nhưng cái cửa sổ đó chưa hé mở một lần nào nữa. Tôi thở dài định quay vào bàn học thì tự nhiên tôi cảm thấy bứt rứt không yên. Tôi cảm thấy như có ai đấy, kéo tôi đến trước cổng ngôi nhà có cái cửa sổ chết tiệt kia. Tôi nhấn chuông. Một người đàn bà mặc áo nâu đen ra mở cửa. tôi lắp bắp: 
Cháu chào bác! Cháu… 
Tôi hiểu rồi, mời cậu vào. 
  Bà ta dẫn tôi vào một căn phòng rộng. tôi không còn tin vào mắt mình nữa, cái gương mặt hôm nay đã án ngữ trên bàn thờ. Tôi chết đứng cứng cả người. 
Em nó mất cách đây hai năm. Cậu là người thứ ba bị nó đùa. 

                                     
                                           GIÓ NGHỊCH 
NGUYỄN MINH HIỀN
Lớp : 8A THCS Chu Văn An
Quận Tây Hồ
Năm học 1998 -1999
                                                                                       
                 Gió rất tinh nghịch               
                 Rủ bé đi chơi  
                 Cứ đùa mãi thôi  
                 Yên! Cho tớ học 
                 Cứ thổi bay vở                
                 Lùa tóc vào tai
                                                 Bụi bay vào mắt
                                                 Lá rơi đầy vai   
                                                 Học xong sẽ chơi                        
                                                 Gió chuẩn bị hơi 
                                                 Thổi diều cao nhé 




LÊ THỊ THU NGỌC
Lớp 6I – THCS Ngô Sĩ Liên
Quận Hoàn Kiếm
(Năm học 1998 -1999)

                           HAI NGƯỜI BẠN NHỎ 
                    VÀ THÀNH PHỐ THẦN TIÊN
                                                   (GIẢI B)

     Lan biết mình bị máu trắng, căn bệnh vô phương cứu chữa. Ba mẹ cứ giấu nhưng rồi nó cũng biết. Mấy ngày nay, Lan không ăn uống. Sắp chết rồi thì còn bồi bổ làm gì cơ chứ. Đầu tiên Lan khóc sưng cả mắt nhưng giờ thì nó cũng quen rồi. Sau những cơn đau vật vã, nó cố mỉm cười thản nhiên để ba mẹ bớt lo. Nó hơi sợ chết. Điều làm nó khiếp đảm lại là khác kia. Xa ba mẹ, thầy cô, bè bạn để nằm trong một chiếc hòm gỗ, chôn sâu dưới đất lạnh lẽo…Không nó đâu muốn thế. Nó muốn cảm nhận chút hơi ấm của mùa xuân nhưng nó bất lực khi đẩy cửa sổ ra. Giờ đây Lan đã thay đổi. Khác với con Lan vui vẻ, vô tư thời ấy, nay đã trở thành một đứa buồn rầu, trầm tư và già dặn. Dưới ánh mắt nó, mọi vật trở nên thảm não, huyền hoặc, vô tình. Cuộc sống ảm đạm trôi qua cho tới lúc nó gặp Thoa, người giúp nó lạc quan trở lại. Hồi đầu nó không để ý đến Thoa. Rồi chính Thoa bắt chuyện với nó. Thoa cũng mắc bệnh hiểm nghèo mà sao Thoa vẫn tươi cười thế. Lan khó chịu. Vào một buổi chiều nọ, Thoa đến bên Lan để tâm sự. Đang buồn nên Lan cũng nói qua loa vài câu. Cứ thế, cứ thế mà Lan không biết nó rất thân với thoa. Khi Lan biết chỉ còn sống được hai tuần nữa, nó dường như đã chết hẳn. Mọi lời an ủi như vô ích. Những lời nói cũng thế thôi. Đêm ấy, Lan bật khóc. Nó úp mặt vô gối mà Thoa vẫn biết. Thoa kẽ húng hắng ho. Bạn cười hỏi:
-   Sao mà tự nhiên khóc rưng rức thế?
-   Không khóc thì cười chắc?
-   Đương nhiên cậu khóc vì chẳng có niềm tin. Ai chả phải chết. Cậu khóc thì khỏi bệnh à? Vui lên đi!
    Không gian trở lại yên tĩnh xưa nay. Lan giật mình nghĩ bâng quơ: “Niềm tin ư? Niềm tin là cái gì vậy?” Tinh mơ hôm sau, Lan đánh thức Thoa. Thoa tròn mắt.
-  Trời sắp có bão. Có chuyện gì mà  “rồng hạ cố đến nhà tôm” thế này?
    Vẫn nụ cười, yêu đời, Thoa nắm tay Lan. Tự nhiên Lan thấy bình tâm và… Thôi đúng rồi! Lan đã có niềm tin. Cảm ơn Thoa đã cho niềm tin nhé. Chả biết nó xuất hiện trong Lan lúc nào. Hay do sợ quá nên hóa chẳng sợ nữa? Từ ấy tại một góc vườn trong bệnh viện, có hai người nho nhỏ xinh xinh dạo chơi, cười đùa vui vẻ. Đôi lúc Lan ngắm nhìn Thoa trong bộ quần áo bệnh viện. Tuy chắc chán rằng Lan và Thoa đều phải ra đi, nhưng đôi bạn nhỏ sẽ tới thành phố Thần tiên. Thế giới bên kia, nơi mà hoa lá vàng bạc, suối là sữa, núi được làm bằng bánh kem – Thoa kể thế và Lan tin. Ở đó, nó và Thoa sẽ xây nhà rồi đợi ba mẹ, người thân tới. Nhà của hai đứa nhất định  to và đẹp nhất cho mà xem. Lan mơ màng suy nghĩ mặc ánh hoàng hôn đã buông xuống nhẹ nhàng như một dải sa – tanh. Bây giờ, nó không sợ chết nữa. Nó sẽ không chết. Nó chỉ sang thành phố Thần Tiên ở tạm để đợi ba mẹ. Lan vui sướng nghĩ về điều ấy.
    

NGUYỄN MINH HIỀN
Lớp 8A1 – THCS Chu Văn An
Quận Tây Hồ
(Năm học 1998 -1999)

                    ÁNH TRĂNG, ÁNH NẮNG

       Buổi sáng bước ra vườn
       Chồi xanh vừa mới nhú
       Màu xanh thật thanh tú
       Tràn đầy sức sống xuân

                                                         Đêm chạy dọc bên sông
                                                         Mặt nước vàng lấp lánh
                                                         Trông thật là óng ánh
                                                         Như được dát bằng vàng
                                                
        Em hỏi chồi buổi sáng
        Em hỏi sông buổi đêm
        Sao đẹp đầy sức sống
        Theo tháng năm êm đềm

                                                        Chồi xanh nhờ ánh nắng
                                                        Nuôi dưỡng mà lớn lên
                                                        Trăng làm sông quyến rũ
                                                        Đẹp không thể nào quên

       Vậy thì là em đó
       Chồi non và mặt sông
       Mẹ là ánh trăng sáng
      Cha như ánh mai hồng.
















9 tháng 9, 2011

CÂY NẾN ĐỎ (Tiếp theo)


CHU MINH PHƯƠNG
Lớp 8A THCS Lê Ngọc Hân
Quận Hai Bà Trưng
(Năm học 1997 – 1998)      

LẦN SAU
 
      Nó có một cái tật rất cố hữu rất kỳ lạ: Những cuộc hẹn dù to hay nhỏ, quan trọng hay không quan trọng, nó đều quên tuốt tuồn tuột. Nhưng cái môn đi chơi lêu lổng thì nó vô cùng nhớ. Kỳ quặc?!
   Hôm nay, chúng tôi rủ nhau đi thăm cái Lan bị chấn thương sọ não do bị tai nạn giao thông. Mặc dù đã dặn đi dặn lại rằng đúng 2 giờ phải có mặt ở điểm hẹn, nhưng 2h45phút rồi mà nó vẫn cho chúng tôi chờ dài cổ. Chờ không được chúng tôi đành đi trước…
      …. Thằng Hải láu táu chạy rầm rập vào bệnh hét lên:
- Lan ơi! Bọn tớ đến thăm…
     Tôi chưa kịp quát nó về cái tội ồn ào thì bỗng thấy nó đứng sựng lại. tôi đẩy nó ra:
-  Cậu làm cái gì  mà ầm ầm thế? Lan! Cậu có…
     Tôi sững người, túi quà rơi xuống đất. Thằng Hải rối rít gọi các bạn vào. Đứa nào cũng trân trân mắt nhìn cái gường trống không, chẳng ai nói một lời nào. Một lúc sau thằng Tuấn lên tiếng khó khăn:
-  Chắc Lan đang được các bác sĩ khám bệnh. Mình ngồi tạm đây chờ một lúc vậy.
   Thế nhưng chẳng ai muốn ngồi, kể cả Tuấn. mười phút tôi qua thật là chậm, đứa nào cũng sốt ruột, cứ đi ra đi vào. Chợt có một cô y tá đi ngang qua, tôi rụt rè gọi:
- Cô ơi!...
- Gì vậy cháu?
    Không cần tôi trả lời, cô cũng hiểu ra khi thấy một lũ đứng đầy trong phòng bệnh.
- Các cháu là bạn của Lan hả?
- Dạ ! Lan đang ở đau hả cô? Có phải các bác sĩ đang khám cho bạn ấy không cô?
- Cô xin lỗi các bác sĩ đã làm hết khả năng nhưng… Nếu các cháu đến sớm hơn ba mươi phút thì…
     Linh òa lên khóc. Nó đã hiểu. Mắt tôi nhòa đi… Chúng tôi đã đến muộn, để Lan đi không gặp được bạn bè. Chúng tôi đến muộn, đến muộn rồi… Linh bỗng giật gật tay cô y tá:
-  Cháu muốn gặp Lan! Lan đang chờ bọn cháu mà cô! Cháu muốn…
    Tôi kéo nó lại. Nó gục đầu vào tôi khóc nức nơ. Chúng tôi thất thểu ra về. Trên đường về, vẫn có tiếng nấc vang lên. Chợt có két và nó – thằng Huy hiện ra trước mắt chúng tôi. Chưa kịp cười toe toét, nó đã ngạc nhiên:
- Các cậu làm sao thế?
    Chúng tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nó và dấn xe vượt lên. Nó đuổi theo ý ới:
       - Tớ xin lỗi đã không đến thăm Lan nhưng lần sau tớ sẽ đến mà. Các cậu đừng giận tớ nữa. Nhất định lần sau tớ sẽ đến thăm Lan.
Chúng tôi dừng xe. Hải nói:
- Lần sau ư? Không có lần sau nữa đâu Huy ạ!



MAI TẤT ĐẠT
Lớp 5B – THDL Đoàn Thị Điểm
(Năm học 1998 – 1999)
                      ĐÔI BẠN  
                                  (GIẢI B)

   Trước đây Tâm là học sinh giỏi toàn diện. Nhưng sau vụ tai nạn lần đó, chiếc xe tải đã cướp đi cái chân trái của Tâm, cậu học hành sút hẳn đi. Tâm không còn là học sinh giỏi nữa. Cậu rất mặc cảm với cái chân của mình. Lúc tan học, Tâm thường lẩn thẩn bên bờ sông như người mất hồn. Hải là người bạn tốt của tâm, cậu đã khuyên Tâm nhiều lần nhưng không kết quả. Một hôm, lúc mẹ tâm đưa đi học thì Hải đến: 
-  Bác ơi bá để cháu đưa Tâm đi học, bác cứ đi làm cho kịp. 
-  Cảm ơn cháu, vậy thì bác đi nhé.
    Rồi Hải lại hỏi Tâm: 
- Tâm này, một tuần nay sao cậu không nói gì với tớ? Cậu ghét tớ hả? 
- Không phải.Tâm trả lời. 
- Tớ biết là cậu buồn lắm, nhưng cậu là học sinh giỏi, phải biết cố gắng chứ. Sau này, cậu làm nhà khoa học nhỡ chữa được thì sao? Tớ sẽ là bệnh nhân đầu tiên của cậu.
    Tâm có vẻ tươi tỉnh hơn, cậu nói: 
- Thế cậu chữa gì?
    Hải ngớ ra: 
-  Ờ…ờ…À chữa óc!
    Rồi cả hai phì cười.
    Từ hôm đó tâm lạc quan hơn. Bài vở lại trở về chín mười. Chiều nào hai bạn cũng ra bờ sông học bài. Cả hai bù đắp cho nhau những chỗ hổng. Buổi tối, Tâm còn sang nhà Hải học môn Anh văn. Cứ thế hai rồi ba tháng Tâm đã khá hơn nhiều. Có người còn bảo bạn học giỏi hơn trước nữa. thấm thoát mà đã hết một năm học rồi. Lễ bế mạc đã đến với trường của Tâm. Hôm đó lớp Tâm có hai học sinh giỏi. Mọi người ngơ ngác: “Ơ, chỉ có tâm thôi mà”. Rồi thầy hiệu trưởng đọc to tên hai bạn đó: 
-  Mời em Nguyễn Văn Tâm và Đinh Văn Hải lên nhận quà.
   Thì ra qua lần đó Tâm đã tiến bộ rất nhiều. Bạn chẳng biết nói gì ngoài sung sướng. tay cầm gói quà to tướng mà mặt Tâm đỏ bừng: “Cảm ơn Hải, cảm ơn cậu nhiều lắm”.
  Thế là Tâm đã vượt qua chính bản thân mình. Nhờ có câu chuyện này tôi mới thực sự hiểu ý nghĩa của câu tục ngữ “Có công mài sắt, có ngày nên kim”.
                                                      
                                              
                                                                  ***********************************                            

NGUYỄN MINH HIỀN
Lớp 8A1 – THCS Chu Văn An
Quận Tây Hồ
(Năm học 1998 -1999)

                                                            HOA CÚC 
                                                                (GIẢI B)

Một khóm cúc trước nhà
Đẹp tươi trong nắng sớm                 
Lá xanh dịu mượt mà
Tràn đầy bao nhựa sống.

                                                Ẩn trong từng khóm lá
                                                Nụ cúc hé vàng tươi
                                                Khoe sắc dưới mặt trời
                                                Thoảng đưa hương dìu dịu

Sáng nay trong gió sớm
Cúc bỗng nở rực bông
Hương bây giờ sực nức
Đưa trong ánh mai hồng.
                                                 Chú bướm vàng nho nhỏ
                                                 Đậu trên đốm nắng mai
                                                 Tưởng rằng là hoa cúc
                                                 Thu đã về trong ai?


Trần Thu Vân
Lớp 8G THCS Nguyễn Trường Tộ
Quận Đống Đa
(Năm học 1998 – 1999)
           
     THU
         (Tặng Thu Vân)
   Trời thu xanh ngút ngát
 Tơ nắng nhè nhẹ rung 
 Gió xõa mềm như lụa 
   Bay phất phơ giữa đồng
 Xa xăm trong mắt biếc
   Một con đò sang sông…






31 tháng 8, 2011

EM TẬP LÀM BÁO


LỜI TỰA
       Chúng ta ai cũng có tuổi thơ kỳ diệu. Trong thế giới tuổi thơ kỳ diệu ấy có biết bao ước mơ, biết bao giấc mơ tuyệt đẹp, để rồi sau này khi ra khỏi thế giới của trẻ thơ ấy, có rất nhiều giấc mơ không thực hiện được, nhưng hương vị thần tiên của thế giới trẻ thơ sẽ mang theo mãi trong suốt cả cuộc đời mỗi người.
     Với mong muốn chắp cánh cho những ước mơ, giúp các em thiếu nhi tập làm“Nhà báo”. Hè năm 2005 bộ môn Văn học Cung Thiếu nhi mở lớp“Em tập làm báo” dành cho các em yêu thích nghề “Làm báo”. Có thể nói đây là sân chơi được đông đảo các em học sinh tham gia ngay từ khóa học đầu tiên. Cho đến nay, lớp "Em tập làm báo" đã được 7 khóa học và luôn dành được những tình cảm ưu ái đặc biệt của các bạn nhỏ yêu thích và muốn tìm hiểu nghề báo.  Được sự giúp đỡ nhiệt tình, chu đáo của các chuyên gia trong lĩnh vực báo chí tham gia giảng dạy, sau mỗi khóa học, các cô cậu bé “Những nhà báo nhí” có những tác phẩm đầu tay. Những tác phẩm tuy còn non nớt, ngây thơ nhưng nó chứa đựng sự hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ cùng với sự chắc chắn của những kiến thức đã học. Hy vọng và cầu mong  cho các em trưởng thành trong tương lai. Các bài viết sẽ là những kỷ niệm sâu sắc và thân thương của các em trong suốt cả cuộc đời.
    Xin gửi tới độc giả những trang viết của các em 7 khóa học lớp “Em tập làm báo”.



BÀI VIẾT KHÓA I (2005 -2006)

         Giờ này, năm ngoái,  tôi là học sinh lớp 7, mới vào lớp “Làm báo”. Giờ này, hôm nay, tôi sắp tốt nghiệp lớp “Làm báo”. Chưa một lớp học nào lại khiến tôi say mê như thế. Chưa một lớp học nào khiến tôi luôn nghĩ về nó và vui thích đến thế. Chưa một lớp học nào khiến tôi mong được học đến thế.
  Những ngày đầu tiên, tôi sợ. Sợ người lạ, sợ mình học kém, sợ phải tự học một mình, sợ không ai giúp đỡ. Tôi luôn sợ. Đến giờ tôi vẫn sợ. Báo chí thật sự là niềm đam mê của tôi, là ước mơ tôi luôn luôn hướng tới. Chưa bao giờ tôi giấu điều đó. Nhưng tôi luôn tự ti, luôn không thành công và luôn sợ. Liệu có bao giờ tôi trở thành nhà báo không?
    Cô Đoàn Hương, một người tôi luôn say mê những điều cô nói, chính ra lại không đáng sợ. Cô dạy tôi học văn theo kiểu làm báo, bố cục chặt chẽ rõ ràng. Cô luôn làm tôi vui thích bởi mỗi bài giảng. Sau buổi lên lớp, tôi đã có những khái niệm về văn hóa, phong tục, truyền thống mỗi quốc gia, tôi đã có những hiểu biết sơ khai về văn học nước mình, đất nước chưa bao giờ nghèo đói nhưng chưa bao giờ cạn niềm tin.
    Cô Trang giáo viên, không chính xác là một phong viên theo suốt quá tình học của tôi, là một người còn rất trẻ, khá vui tính và năng động. Ấn tượng đầu tiên về cô là cô rất xinh. Ấn tượng thứ hai là cô hiểu biết rất nhiều. Điều thứ ba tôi thấy tôi thấy là cô rất ghét sự tẻ nhạt thì phải. Cô luôn bảo chúng tôi phát biểu và thảo luận. Nhưng hình như kết quả thu lại không được khả quan cho lắm.
    Trong quá trình học, tôi rất thích. Đúng, rất say mê. Nhưng tôi thấy hơi buồn, buồn vì không có bạn, không có người để cùng cười, Những bạn học của tôi, hình như quá khép kín và trầm mặc. Họ rất tốt, nhưng khó gần. Họ ít nói cười, ít sôi nổi. Thấy vậy tôi cũng cuốn vào đó luôn. Tôi cũng ít sôi nổi, ít cười, ít nói. Các hoạt động trò chơi theo đó cũng không hào hứng. Các buổi học đáng ra phải nhộn nhịp lại lặng lẽ, đó là điều duy nhất tôi không hài lòng về lớp “Làm báo” này.
    Dù sao, tôi cũng đã biết “5W và 1H” là gì mặc dù tôi không biết tiếng Anh. Tôi biết rút titre dù còn vụng về. Biết cách viết tin, dù còn lóng ngóng. Ít nhất, tôi biết trái đất giống quả gì, trung tâm thành phố ở đâu, cách ăn tiệc như thế nào. Những gì tôi thu nhặt được ở lớp học này là những nền móng sơ khai tôi để xây và vươn tới ngôi nhà báo chí. Tôi sẽ bỏ tính sợ, bỏ ít nói ít người, bỏ sự lười trong cách suy nghí và thực hiện. tôi sẽ cố gắng. tôi sẽ cố gắng, và hi vọng, tôi sẽ thành công.
      Còn nữa, tôi thật sự muốn học lớp báo nâng cao để trao dồi kinh nhiệm. Nếu có lớp đó, hãy liên lạc với tôi nhé.
                                         NGUYỄN KHÁNH CHÂU

  

NHẬT KÝ CỦA MỘT HỌC SINH
   
  Chủ nhật, ngày….tháng 6 năm 2005.
    Ngày đầu tiên của lớp học. Cô Diệu Trang không như mình nghĩ. Hiện đại, bình tĩnh và có phong cách bất ngờ! Cô không giống những gì mình nghĩ về các phóng viên: vội vã, hay lăm lăm cái máy ghi âm. Buổi dạy thật vui.
  Chủ nhật, ngày….tháng 6….năm 2005.
    Tiến sĩ Đoàn Hương dạy về văn học và lịch sử báo chí. Phải chép khá nhiều. Nhưng những câu chuyện cô kể rất vui. Các bạn rất ấn tượng về cách nói và cách cười của cô nữa. Không có phút nào chúng tôi không cười.
 Chủ nhật, ngày….tháng ….năm 2005.
    Thầy dạy ảnh dạy mỗi hai buổi, ít quá! Chưa ai được thực hành cả. Quay trở lại với những câu chuyện cười của cô Đoàn Hương. Cá nhà báo ngày xưa thật tuyệt vời. Cả các nhà thơ của phong trào thơ mới nữa. Chẳng hiểu tại sao cô có thể làm cho cả lớp cười với chủ đề này nhỉ? Tài thật!
  Chủ nhật, ngày….tháng…. năm 2005.
     Cô Liên giảng về “công tác biên tập ảnh báo chí”. Ngược lại với những thầy cô giáo trước, bài giảng của cô khô khan và chán ngắt. Cảm tưởng duy nhất là giống như một giờ dạy văn vậy. Đa số các bạn muốn ngủ ngay trên lớp
  Chủ nhật, ngày….tháng…. năm 2005.
    Một cô (hay một chị) nào đó tên là Thảo ở báo tuổi trẻ đến khuyến khích cả lớp viết cho chuyên mục thiếu nhi. Nhưng tờ báo của chị ấy bị cô Trang phê bình mạnh tay. Chẳng còn ai muốn viết cho báo đó nữa.
  Chủ nhật, ngày….tháng…. năm 2005.
     Hôm nay một thầy học về báo chí Trung Quốc đến giảng về lịch sử báo chí Trung Quốc. Thật tiếc thầy chỉ dạy một buổi thôi.
   Chủ nhật, ngày….tháng…. năm 2005.
     Tuần trước đi Hạ Long. Địa danh làm mình ấn tượng nhất là khu công nghiệp Quế Võ - Bắc Ninh. Những bài giảng về ứng xử xã hội thật thú vị.                       
                                                            PHẠM LINH CHI


                                                                                                                                      
        Đối với em lớp “Em tập làm báo” quả thực là một sân chơi bổ ích. Trong một năm tham gia  lớp em đã nhận được nhiều kiến thức mới không những về báo chí truyền thông mà còn cả kiến thức xã hội tưởng chừng như đơn giản mà rất thú vị.
  Những giờ học bổ ích được bắt đầu từ tháng 6 năm 2005 đến tháng 6 năm 2006 đã đem lại cho em một kiến thức lớn. Còn nhớ những trò chơi náo nhiệt, hào hứng về báo chí truyền thông, những giờ học về lịch sử văn học Việt Nam và thế giới, những mẩu chuyện nhỏ rất vui của cô Đoàn Hương hay những kiến thức về xuất bản sách.
  Không chỉ là sân chơi, lớp học này còn như một cơ hội, giao lưu với những người đã hoạt động trong nghề báo. Các thầy cô đã truyền cho cả lớp những kinh nghiệm quý báu và một tình yêu với nghiệp báo. Sau mỗi buổi trao đổi, nói chuyện, em lại cảm nhận được một cách nghĩ, cách nhìn về cuộc sống nói chung và truyền thông nói riêng. Tuy nhiên về sau này khi sĩ số lớp ít đi thì những buổi học lại có vẻ thiếu lửa. Những dẫu sao đi nữa, lớp học này là một lớp học tốt. Dù chỉ hoạt động một tuần một buổi nhưng cơ hội để giao lưu, tiếp súc với các bạn trong lớp vẫn rất nhiều. Thế nhưng vẫn có một khoảng cách nào đó giữa các bạn trong lớp. Được biết lớp học kết thúc vào ngày 30/5/2006 em cảm thấy luyến tiếc. Em mong muốn lớp học được kéo dài hơn nữa! Bởi những kiến thức khác mà trong thời gian một năm vừa qua chưa giải quyết được
                                                       NGUYỄN MINH NAM

 
                                                                              
 -  Ngày 5/6/2005 : Lớp học ra đời
   -  Ngày 30/5/2006 : khóa học kết thúc 
   -  Vậy lớp học đó là lớp học gì?
    Đó là lớp học đặc biệt. Đặc biệt là bởi lần đầu tiên người ta mở lớp học này. Đặc biệt bởi những học sinh của lớp học này được trang bị những kiến thức về một lĩnh vực hoàn toàn mới. Đặc biệt bởi lớp học có sự tham gia của rất nhiều giáo viên, giảng dạy các chuyên môn rất phong phú và đa dạng. Đó là những người nổi tiếng nhưng khi đứng trên bục giảng truyền đạt kiến thức cho học sinh này họ trở nên thật gần gũi và thân quen.
   Vậy những học sinh ở đây thì sao? Phần lớn ở trong độ tuổi từ 11 đến 16 tuổi – thế hệ 9X. Họ đều là những học sinh giỏi, có đam mê lĩnh vực đang muốn theo đuổi, đó chính là con đường là đưa họ đến với lớp học này. Nếu bạn là học viên của lớp học này, bạn sẽ có cảm giác mình là người lớn vì cách dạy và học ở đây hoàn toàn khác so với ở trường. Nếu như ở trường học nặng nề, gượng ép về lý thuyết thì ở đây vừa lý thuyết vừa thực hành. Tuy nhiên, vì lớp học đầu tiên nên không thể không có thiếu xót. Một số buổi học còn chưa được ấn tượng. Đôi khi học sinh còn e dè, chưa hăng hái, nhiệt tình viết bài nên chưa cho ra sản phẩm riêng. 
  Kể đến đây cũng khá đủ về lớp học. Lớp học đó chính là lớp “Em tập làm báo” do Cung Thiếu nhi đầu tiên tổ chức nhằm trang bị cho học sinh các kiến thức về văn hóa – văn học báo chí – các lĩnh vực rất thú vị phải không các bạn? Vậy thì tại sao các bạn không nhanh ghi tên mình vào danh sách các học viên vào khóa tới nhỉ?                                                                                                                                                            ĐINH LÊ HỒNG NGỌC

 
    
        Đúng 8h sáng chủ nhật ngày 19/6/2005, tôi hộc tốc phóng xe đạp của mình thật nhanh đến Cung thiếu nhi Hà Nội để tham gia vào một lớp học lạ hoắc, khá mới mẻ về nội dung. Đây là lần đầu tiên tôi biết một lớp học mang tên “Em tập làm báo”.Với tính tò mò vốn có của mình, tôi chạy ngay vào một căn phong lớn, lúc đó có khoảng 40 bạn – một con số đáng nể về một lớp mà có lẽ mới chỉ có phần nào rất nhỏ biết đến. Theo như lời cô Hương(phụ trách lớp “Báo” khá đặc biệt nè) thì tôi là một học sinh “già” nhất lớp.. Buổi dầu vào lớp tôi chẳng biết gì về “báo”. Mặc dù là một fan khá thích đọc báo, nhất là Hoa HọcTrò, nhưng tôi không hề biết tí gì về các thể loại báo chí cũng như về sự phát triển của nó.
  Đã qua một thời có thể nói khá dài đủ để chúng tôi có một vốn kiến thức để viết được bài. Tính đến nay chúng tôi đã học được gần một năm(tính chi ly ra là 5 ngày nữa là tròn một năm). Buổi học cuối cùng 21/5/2006 ở tại phòng học “Cây mít”(tên gọi thân thương của lớp dành riêng cho nó) – căn cứ địa thứ hai của lớp Báo chúng tôi. Đã một năm rồi đâu phải ít, chúng tôi đã biết một phần nó đó về báo chí:
- Lịch sử phát triển báo chí
- Truyền thông đại chúng
- Văn hóa báo chí
- Tin, cách viết tin
- Ảnh báo chí
- Những tố chất của người làm báo
- Ngôn ngữ trên báo chí
   Đã gặp gỡ bao nhân vật có tiếng trong làng báo chí như cô Đoàn Hương, cô Diệu Trang, chú Đức Quang(báo Thiếu niên Tiền phong), cô Phương Liên(NXB Kim Đồng). Và đặc biệt là một nhà báo đang làm việc ở trung Quốc được 9 năm. Có thể do vô tình hay hữu ý thế nào mà tôi lại quên mất tên người đặc biệt nè. Bài nói của anh rất hay, rất ấn tượng, giúp tôi hiểu phần nào về đất nước bạn Trung Quốc.
    Cho đến phút này thì tôi chỉ cảm thấy một nhược điểm của lớp khá lớn mà không chút nào cho nhà báo tương lai đó là tính hơi lười. Nhưng thật ngại là hình như tình rạng này rất phổ biến trong lớp. tôi chỉ mong muốn là được đi thực té nhiều hơn ở các tòa soạn trong nước. Và mong muốn cao hơn là được làm nhà báo thực thụ. Tôi rất muốn học một lớp cao hơn.
                                                            TRẦN MINH PHƯƠNG


      Hôm nay ngày 21/5/2006, là buổi học cuối cùng của các bạn học sinh lớp “Em tập làm báo”. Trong ngày này, có rất nhiều ý kiến, cảm xúc khác nhau của các bạn học sinh, chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe bài phỏng vấn của phóng viên với bạn H – một học sinh của lớp :
- Chào bạn! Bạn có thể cho biết lớp học này bắt đầu từ khi nào? Lớp học những gì?
- Vâng, xin chào!! Chắc các anh cũng thấy lớp học “Em tập làm báo” này rồi phải không.Ở đây chúng tôi bắt đầu học từ tháng 6 năm 2005 và dự kiến sẽ kết thúc vào hôm nay, ngày21/5/2006. Tại lớp học này, chúng tôi đã được sinh hoạt suốt một năm qua. Chúng tôi được học tập,vui chơi, mở mang nhiều kiến thức thú vị.
- Ồ vậy sao? Vậy bạn có thể cho chúng tôi biết, bạn cảm nhận như thế nào về lớp học này? Về những thầy cô đã dạy bạn?
- Như tôi đã nói ở trên, học trong lớp báo này, tôi và các bạn khác cảm thấy rất thích thú. Chúng tôi có thể thoái  mái trao đổi với nhau mọi điều mà mình chưa biết. Còn về các thầy cô giáo ư? Thế nào nhỉ? Tôi thấy họ cũng vô cùng tốt. Các thầy cô lên lớp tận tình giảng dạy cho học sinh.
- Vâng! Từ nãy tôi chỉ thấy các bạn khen về lớp học đó. Vậy có điều gì bạn cảm thấy chưa hài lòng không ?
- (Suy nghĩ). Cũng có đấy anh ạ. Theo tôi điều chứ hài lòng lớn nhất là có lẽ không khí học tạp của lớp. Không khí lớp tôi luôn nặng nề. Các bạn chưa tích cực vào bài học(mà chỉ trú trọng nói chuyện). Còn đâu mọi việc khác của lớp đều OK anh ạ.
- Vâng. Bạn có thể cho tôi hỏi câu cuối được không?
- Vâng. Anh cứ tự nhiên.
- Hôm nay là ngày kết thúc lớp rồi. Sau buổi hôm nay, các bạn có dự định làm gì tiếp không?
- Có chứ! Sau đây, tôi sẽ đăng ký học tiếp khoa học nâng cao. Vì tôi muốn theo nghề này mà(cười)
- Vâng! Chào bạn. Tôi hy vọng lần sau chúng ta gặp nhau. Chúc bạn luôn thành công trong mọi việc.
- Vâng. Cảm ơn bạn. Chúng ta sẽ gặp nhau trong tương lai. Chào anh!!!
   Trên đây là bài phỏng vấn với một tee năng động của lớp Báo. Tôi nghĩ lớp “Em tập làm báo”là một mô hình học tập rất hay mà nhiều lớp học khác nên làm theo.
                                                              NGUYỄN SĨ HIẾU






26 tháng 8, 2011

CÂY NẾN ĐỎ (Tiếp theo)

Lê Hồng Vân
Lớp 6 I THCS Ngô Sĩ Liên
Quận Hoàn Kiếm
(Năm học 1998 -1999)

                                     AI LÀ NGƯỜI DŨNG CẢM
                                                          (GIẢI A)

        Những ngày hè này Thủy thường sang chơi với tôi. Nó thích chơi với tôi chỉ vì lẽ đơn giản: tôi hay có những trò chơi lạ. Còn tôi thích chơi với nó vì nó hiền lành dễ bắt nạt. Thực ra, Thủy không những hiền lành mà còn yếu hơn tôi nữa. Nó yếu vì có một chân bị tật. Bước đi của nó tuy không khó khăn nhưng cũng ảnh hưởng ít nhiều đến dáng di. Nó chạy đua với tôi cầm chắc là thua dù tôi có chấp nó chạy trước một đoạn dài. Vì thế trước những trò chơi tôi bày ra, thủy luôn luôn chịu thua làm cho tôi càng thêm tự đắc, coi mình là nhất.
      Có những lúc trò chơi của tôi không được đáp ứng, tôi cảm thấy buồn. Chẳng hạn như một hôm tôi rủ nó chạy từ nhà đến Cung Thiếu nhi, nó thật thà nói:
     - Chạy xa như vậy thì em ở nhà thôi. Chạy mệt lắm chị ạ!
  Những lúc như vậy, tôi thường buồng một câu ngao ngán: 
-  Chơi với mày chán quá! Bây giờ thì chơi gì?
    Mọi hôm nghe tôi nói vậy Thủy chỉ cười. Nhưng hôm nay mắt nó chợt sáng lên:
-  Hay là mình chơi nhảy dây nhé! Em có một cái dây mới mua.
     Nói xong, nó chạy về nhà trước khi tôi có thể thay đổi quyết định. Một lúc sau, nó chạy ra, tay cầm một sợi dây mới cứng, nét mặt rặng rỡ:
-  Bây giờ mỗi người nhảy một lần. Ai nhảy được nhiều thì thắng nhé!
    Trò chơi kể ra cũng hấp dẫn. tôi gật đầu:
- Được rồi mày nhảy trước đi.
    Nó nhảy trước nhưng đến quả thứ mười thì chân bị vương vào dây. Đến lượt tôi nhảy thì nó cổ vũ hết lời:
- Chị nhảy hay quá! Năm mươi quả mới chết.
    Nghe nó khen, tôi hí hửng, nở to mũi. Thủy lại nhảy nhưng kết quả chẳng hơn gì lần đầu. bọn trẻ trong khu tập thể kéo đến xem thật đông. Tôi nổi hứng quay dây thật mạnh. Chẳng may day quật trúng phải đứa bé  đang đứng xem cạnh đó. Thằng bé khóc ầm lên ăn vạ. Nguy rồi tôi hốt hoảng chạy về phía cầu thang, nấp sau cánh cổng sắt gọi Thủy:
- Thủy ơi ! Chạy đi
     Cánh cổng gần như quá nhỏ bé đối với tôi nên tôi cố thu mình lại thật nhỏ. Tôi tưởng Thủy cũng phải cố tập tễnh cố chạy như tôi. Nhưng không, tôi đã lầm. Thủy vẫn bình tĩnh đứng đó, dịu dàng kéo vạt áo lau nước mắt cho thằng bé rồi dỗ dành:
-  Bé nín đi! chị xin lỗi nhé, không sao đâu. 
Có tiếng chân chạy thình thịch rồi một giọng người đàn bà chao chác:
-  Đứa nào bắt nạt con tao đấy?
     Thôi chết rồi! Bà Tư mẹ thằng bé đã tới. Trong khu tập thể này, ai lại không biết bà là người dữ dằn nóng tính. Tôi tưởng Thủy cũng bỏ chạy như tôi nhưng nó rất bình tĩnh dắt em bé tới trước mặt bà tư:
-  Thưa bác… cháu chơi nhảy dây… lỡ tay quật phải em. Cho cháu xin lỗi em và bác.
     Khi bà tư dắt thằng bé đi rồi tôi vẫn còn cảm thấy sợ. Đằng sau cánh cửa sắt, tôi nhìn Thủy đang tập tễnh nhặt cái dây lên mặt bỗng thấy dáng đi của nó thật chắc chắn, vững vàng. Và bỗng nhiên con người nó dường như to lớn hơn tôi đang cố thu mình thật nhỏ trong cánh cổng sắt kia, Và, bây giờ tôi đã biết giữa tôi và Thủy, ai là người dũng cảm.


  
  Đặng Hải Như
  Lớp 9E - THSC Nguyễn Trường Tộ
  Quận Đống Đa
  (Năm học 1998 -1999)
                                 MƯỚP 
                                  (GIẢI A)
    Chuyện đó sảy ra cách đây nhiều năm nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ. Hồi ấy, nhà tôi nuôi một con mèo. Theo hình dáng bên ngoài nên tôi đặt tên nó là Mướp. Mướp có bộ lông vằn vện như hổ, đôi mắt sáng quắc trông rất dữ dằn nhưng kỳ thực nó là một con mèo rất hiền lành. Nó thường lủi thủi một mình, không thích ai bế ẵm, mà nó cũng chẳng thích gây gổ với mấy con mèo hàng xóm. Bữa ăn tôi chỉ xẻn cho nó một ít cơm với mấy cọng rau.Nhưng, nó cũng chẳng  kêu la, xin xỏ thêm. Có những bữa trưa tôi nhìn thấy nó nằm sưởi nắng ngoài sân. Đôi mắt lim dim. Một con bướm đậu bên tai nó cũng chẳng thèm đuổi. tôi cứ nghĩ nó là con mèo lười nê chẳng bao giờ quan tâm đến nó. Thời gian cứ bình thản trôi như nó vốn có. Rồi một hôm, Mướp bỏ đi ba ngày. Tôi cũng chẳng cần biết nó đi đâu, làm gì. Ngày thứ tư thì nó về, gầy sọp đi còn một nửa. Nhưng nó đã có bụng. Rồi thì nó đẻ, nó đẻ non. Bốn con mèo chưa đủ lông, đỏ hon hỏn. Duy có một con cứng cáp nhưng xem chừng yếu ớt lắm, khó sống nổi. Mẹ tôi gói ba con kia lại, chép miệng tiếc rẻ: “Thôi đành vứt đi vậy”. Mướp cố giữ lại con cuối, nó ấp con vào lòng, liếm hết mình mẩy con mèo đang thoi thóp thở. Nhưng cái việc làm đó gần như là tuyệt vọng. Mẹ tôi gói nốt con kia vào rồi chôn ra sau vườn. hôm đó mướp bỏ ăn, nó kêu gào suốt. Đến đêm, tôi vẫn còn nghe tiếng gào dứt ruột của nó. Anh cả tôi nói: “Chắc nó nhớ con, tội nghiệp”. Từ dạo ấy, tôi bắt đầu chú ý đến nó hơn và từ dạo ấy, nó càng trở nên lầm lũi hơn. Nó chỉ quang quẩn xó bếp nhưng không bao giờ ăn vụng. Mỗi bữa, tôi cho nó ăn thêm một miếng thịt nhưng nó chỉ nhấm mấy cọng rau rồi lại bỏ ra vườn cào cào như lục tìm cái gì đó.
      Tháng ba, nhà tôi có thêm một con mèo nữa. Đó là một con mèo cái đen tuyền trông thích mắt. Khác với con Mướp, nó thường giụi đầu vào lòng hoặc quanh quẩn bên người để được âu yếm vuốt ve. Nó hay gậy sự với mấy con mèo hàng xóm rồi đánh nhau, có khi chảy cả máu. Bữa ăn nó thường lân la sang chỗ con Mướp để ăn tranh. Cú mỗi lần như thế, con Mướp lại rồi lặng lẽ ra khỏi bếp. Rồi cũng như Mướp, con Đen có chửa. Vì được cả nhà chăm sóc nên nó  “mẹ tròn, con vuông”. Mẹ con con mèo Đen ở trong một cái ổ rơm cạnh cửa bếp. Mỗi lần con Đen liếm láp âu yếm lũ mèo con, tôi lại thấy con Mướp đứng khép nép sau cánh cửa, nhìn với vẻ thèm thuồng. Một lần, con Đen ra ngoài sân sưởi nắng, con Mướp liền vào khẽ vào ổ, lén chăm sóc mèo con. Nhưng khi nó đang tận hưởng sự mặn mòi của tình mẫu tử thì mèo Đen xuất hiện. Mướp hốt hoảng nhảy vọt ra khỏi ổ rồi lao vút qua cửa sổ. Con Đen xù lông, mắt long lên vì tức giận, nhưng vài phút, nó lại dịu đi và vào ổ cho lũ mèo con bú.
      Thời kỳ đổi mới, xóm tôi rộ lên nạn bắt mèo.Những con mèo gầy giơ xương như của bà Phương, mà còn bị chúng nó câu bắt huống chi con Đen nhà tôi vừa béo, vừa đẹp lại là giống mèo quý thì không thoát khỏi. Con Đen mất rồi nhưng con Mướp vẫn còn. Tôi đã tưởng con Mướp từ nay sẽ được ung dung vào ổ. Thì bỗng một hôm, mẹ tuyên bố với cả nhà:
      - Lũ mèo giờ dã mở mắt có thể ăn cơm được, phiên chợ tới sẽ đem bán. Tôi giật mình, phần thì tiếc vì tôi vốn quý mèo con, phần thì thấy tội cho con Mướp. Tôi cố năn nỉ nhưng không thay đổi được quyết định của mẹ. Ngày mẹ đem lũ mèo đi bán, con Mướp lăn lộn khắp nhà. Nó lại kêu lại thét, lần này còn dữ dội hơn lần trước. tôi cũng thương nó lắm. Mấy hôm sau, không thấy nó đâu nữa . Không biết nó có bị bắt không? Hay nó đi xa nên bị lạc? Hay bão thế này, nó đã bị cây đè chết rồi? Mướp ơi!...
                                                
                                                                        *******************************
  
Trần Thu Vân
Lớp 8G - THCS Nguyễn Trường Tộ
Quận Đống Đa
(Năm học 1998 – 1999)
QUÊ NỘI



Con gửi nắng về quê nội
Tháng giêng, gió rét ngập đồng
Dập dìu làng mùa lễ hội
Hanh hao, một giọt nắng xuân.
                                                     
                                          Gửi nắng về rét tháng ba
                                          Vẩn vơ nội còn đan áo
                                          Gửi nắng thắp màu hoa gạo,
                                          Ngập ngừng, từng bước chân qua.
Con gửi gió về đêm trăng
Đưa hương cau khắp lối
Kẽo kẹt ngọn tre đưa võng
À ơi! Một tiếng ru hời…

                                             Gửi thương về một con đê
                                             Tháng tám – những ngày mưa lũ
                                             Lo âu vào trong giấc  ngủ
                                             Sớm hôm vai mẹ lại gầy.

Gió thương cho một cánh cò
Lẻ loi giữa đồng nắng gió
 “Người đi khắp bốn phương trời
Quê nội nghẹn ngào trong mắt…”