Nhµ th¬ TrÇn §¨ng Khoa nãi chuyÖn víi 33 thµnh viªn
tr¹i "Em tËp viÕt v¨n, lµm th¬ "
tr¹i "Em tËp viÕt v¨n, lµm th¬ "
Giải A
¤ng Néi Cña T¤I
Phạm Bảo Ngọc
Lớp 6A2 THCS Phương Liệt
Quận Thanh Xuân
¤ng cã thãi quen lµ ra vưên ng¾m c©y vµ nghe c©y nãi. ¤ng ®øng ®ã, gi÷a c¸i m¸t l¹nh cña trêi thu trong veo, nh¾m m¾t vµ nghe c¸i ©m thanh xµo x¹c cña l¸, ngöi c¸i mïi cña ®Êt h¨ng nång, cña nhùa c©y chan ch¸t ®Õn cay c¶ sèng mòi. DÇn dÇn, t«i còng bÞ «ng cuèn vµo thãi quen k× l¹ ®ã. ¤ng bÞt m¾t t«i gi÷avưên c©y, d¹y t«i c¸ch l¾ng nghe: tiÕng chim hãt; tiÕng ve, dÕ kªu; tiÕng l¸ c©y xµo x¹c t¹o nªn nh÷ng b¶n nh¹c yªn b×nh cña th«n quª. Kh«ng chØ cã thÕ, t«i cßn c¶m nhËn ®ưîc nhiÒu ®iÒu míi l¹ h¬n n÷a:C¸i m¸t l¹nh cña lµn giã m¬n man tho¶ng qua, c¸i kh«ng khÝ oi nång cña nh÷ng buæi trưa hÌ, c¸i mïi h¨ng h¨ng cña nh÷ng c¬n mưa véi ®i qua...¤ng t«i gäi c¸i gi©y phót tÜnh lÆng trong vưên c©y Êy lµ nh÷ng gi©y phót "C¶m nhËn hư¬ng vÞ cña cuéc sèng".
Dï biÕt ngưêi giµ hay cã linh c¶m vÒ những gi©y phót cuèi cïng cña mét ®êi ngưêi nhưng b©y giê nghÜ l¹i, t«i vÉn chưa khái ng¹c nhiªn khi chiÒu h«m Êy, «ng dÉn t«i ra vưên. Tay «ng gi¬ lªn chØ nh÷ng chiÕc l¸ vµng ®ang bay bay:" §ã lµ «ng ®Êy, ch¸u ¹"- ¤ng nh×n t«i vµ nãi. Råi «ng l¹i chØ nh÷ng mÇm non xanh ®ang vÉy tay chµo ¸nh n¾ng ban mai trªn cµnh hoa mai :"Vµ ®Êy lµ ch¸u!". T«i hái t¹i sao th× «ng chØ b¶o: "V×, mét chiÕc l¸ bao giê còng ph¶i tu©n theo quy luËt cña tù nhiªn, ch¸u µ! Muèn cã l¸ xanh th× l¸ vµng sÏ ph¶i rông. L¸ xanh l¹i gãp c¸i tư¬i, c¸i tèt cho ®êi, råi còng sÏ gièng nh bè mÑ nã, nã sÏ trë thµnh l¸ vµng. Con ngưêi còng như vËy, sèng vµ ®ãng gãp hÕt m×nh khi ch¸u cßn xanh, ch¸u nhÐ! Ch¸u nhí, kh«ng cã g× lµ trưêng tån c¶! "Thuë Êy, t«i cßn bÐ qu¸, kh«ng hiÓu triÕt lý g× s©u xa cho l¾m mµ chØ thÊy ®«i m¾t «ng rÊt buån vµ thØnh tho¶ng l¹i nh×n vÒ mét n¬i xa l¾m, xa ®Õn møc mµ t«i kh«ng thÓ thÊy
®ưîc?!
Tõ ®ã, c¶nh vËt xung quanh nhµ còng v× «ng mµ buån theo. Nh÷ng chiÕc l¸ mïa thu kh«ng cßn ch¸y lªn s¾c vµng ngät ®Ëm, mµ chØ lµ mét mµu l¸ hÐo tµn lÆng lÏ bay...
T«i rêi xa «ng, lªn thµnh phè ®Ó kÞp khai gi¶ng líp Mét. ChuyÖn häc hµnh, thi cö cuèn t«i ®i, khiÕn cho nh÷ng gi©y phót "C¶m nhËn hư¬ng vÞ cña cuéc sèng kia dưêng như xa l¾m. Mäi thø sang träng, tiÖn nghi cña cuéc sèng míi thay thÕ cho nh÷ng chiÕc bµn, ghÕ gç cña quª t«i...T«i quªn «ng, quªn ®i vưên c©y, quªn ®i nh÷ng chiÕc l¸ vµng tõng g¾n bã víi t«i tõ ngµy t«i cßn chËp ch÷ng . ChiÒu chiÒu, khi tõng c¸nh chim bay vÒ tè Êm, t×m chç tró th©n, th× ë mét phư¬ng trêi nµo ®ã «ng lÆng lÏ thæi c¬m. M©m c¬m thưêng ngµy cña «ng lµ ®Üa rau muèng, con c¸ r¸n vµng vµ mét b¸t canh. Kh«ng như ngµy trưíc, bµ cßn ë quª th× «ng ®©u ph¶i ¨n như vËy. Mçi b÷a, bµ ®Òu mua nh÷ng thøc ¨n tèt cho søc khoÎ ®Ó «ng ¨n. Cßn b©y giê, bµ t«i chuyÓn lªn Hµ Néi ë cïng con ch¸u cho vui nhµ
vui cöa. ChØ cßn mét m×nh «ng trong c¨n nhµ nhá trèng tr¶i tiÕng cưêi, khãc cña trÎ con. Sau khi dän m©m xong, «ng thưêng ngåi thÉn thê nh×n di ¶nh cña b¸c Oanh. Th¾p nÐn nhang th¬m, «ng cÇu nguyÖn: "Con ¬i, con ë trªn trêi cã linh th× con phï hé cho ®¹i gia ®×nh nµy m¹nh khoÎ, b×nh an, h¹nh phóc, xin cho chóng nã lµm ¨n ph¸t ®¹t, cho mÊy ®øa nhá ngoan, häc giái con nhÐ! "§¾p chiÕc ch¨n b«ng máng mµ c« t«i tÆng, tÊm lưng cña «ng rïng m×nh theo c¬n giã tho¶ng qua: "§«ng vÒ råi c¬ ®Êy! "- ¤ng nãi. Vµ h×nh như trong c¨n nhµ nhá nµy, mïa ®«ng còng dµi h¬n...
Gia ®×nh t«i cã hiÒm khÝch b¾t ®Çu tõ lóc t«i líp Hai. Mäi ngưêi th× cho r»ng «ng giµ, sèng mét m×nh kh«ng tiÖn th¨m ®ãn, ®ưa «ng lªn ë thµnh phè tèt h¬n, tiÖn thÓ b¸n lu«n c¨n nhµ ®Ó lÊy tiÒn kinh doanh. Cßn «ng th× bùc béi, qu¸t m¾ng mäi ngưêi, b¶o kh«ng cÇn ai ®ãn ®ưa g× hÕt vµ «ng nhÊt quyÕt ë l¹i ®ã, kh«ng cho b¸n c¨n nhµ. Mét phÇn còng v× vưên c©y, phÇn n÷a lµ v× ®©y lµ n¬i ch«n giÊu nh÷ng kû niÖm ngµy cßn th¬ Êu cña t«i. T«i còng muèn gi÷ m¶nh vưên ®ã l¾m, nhưng th«i, chuyÖn cña ngưêi lín, t«i ch¼ng ®ưîc tham gia vµ dÇn dÇn quªn ®inh t«i quªn «ng, quªn vưên c©y nµy. V× lo l¾ng cho m¶nh ®Êt ®ã, søc khoÎ cña «ng gi¶m sót râ rÖt. ¤ng ph¶i vµo bÖnh viÖn tØnh ®Ó cÊp cøu. T«i ®Õn th¨m «ng, «ng gÇy ®i nhiÒu. TØnh l¹i, thÊy t«i ®øng bªn c¹nh, «ng nhÑ nhµng b¶o: "Ch¸u g¸i cña «ng, høa víi «ng, gi÷ g×n vưên c©y ®ã thËt tèt nhÐ, ch¸u cña «ng ngoan l¾m mµ, ph¶i kh«ng???". T«i kh«ng nãi ®ưîc c©u g×, nh¾c «ng gi÷ g×n søc khoÎ råi l¼ng lÆng chµo «ng xin vÒ. T«i lao nhanh xuèng c¸c bËc thang vµ muèn khãc.
Nhưng t«i ®©u cã thÓ khãc trưíc mÆt «ng như håi bÐ ®ưîc ??? Ngåi trªn chiÕc xe m¸y cña bè, t«i rÊt muèn hÐt lªn khi nhí l¹i h×nh ¶nh «ng n»m trªn giưêng bÖnh, thë hæn hÓn vµ th× thµo tõng tiÕng nÆng nÒ...!!!
"Ch¸u sÏ nhí «ng l¾m,«ng ¬i!" §©u ®ã, tiÕng gäi ngµy xa khi t«i lªn thµnh phè vÉn v¨ng v¼ng ®©u ®©y. Khu vưên vÉn xµo x¹c vÉy chµo t«i. T«i ®Ó ý thÊy, tõ khi «ng ®æ bÖnh,
vưên c©y thiÕu bµn tay ngưêi ch¨m sãc nªn x¬ x¸c nhiÒu. L¸ vµng rông nhiÒu h¬n, gièng như mét ®êi ngưêi s¾p tµn...
NhÑ nhµng vµ thanh th¶n, «ng t«i ra ®i, như chiÕc l¸ l×a cµnh bu«ng xuèng. Ngµy
®ưa tang «ng lµ Chñ NhËt, trêi mưa nhÑ. T«i nghÜ r»ng, trong nh÷ng phót cuèi cña cuéc ®êi m×nh, «ng tưëng
tưîng ra h×nh ¶nh mét khu vưên trµn ngËp tiÕng chim, tiÕng l¸ xµo x¹c, tiÕng vui ®ïa trong trÎo cña t«i, nô cưêi hiÒn hËu cña bµ...T«i bçng thÊy hôt hÉng qu¸. Tõ trưíc ®Õn giê, dưêng như t«i quªn mÊt mét thø g× ®ã quan träng l¾m. §Ó b©y giê, khi «ng ra ®i, t«i míi c¶m thÊy sù mÊt m¸t ®au khæ v« cïng, kh«ng cã g× cã thÓ cøu v·n ®ưîc. Nưíc m¾t t«i cø trµo d©ng tõ lóc nµo kh«ng biÕt. Ch¹y ra vưên, t«i vÉn thÊy l¸ c©y xanh tư¬i tèt như ngµy nµo. VÉn vßm c©y Êy, chiÕc ghÕ Êy,...mµ sao t«i thÊy l¹ lÉm qu¸. Ho¸ ra, mäi ngưêi ®· b¸n vưên mÊt råi. T«i bçng c¶m thÊy cã lçi v« cïng. "Con ®· kh«ng gi÷ ®ưîc vưên cho «ng råi «ng ¬i! Con xin lçi «ng, xin lçi «ng nhÐ! ¤ng cã giËn con kh«ng??" -T«i tù tr¸ch b¶n th©n m×nh. BÊt chît ,t«I c¶m thÊy rÊt nhÑ nhâm, thanh th¶n h¬n bao giê hÕt. Vµ chÝnh lóc ®ã, nh÷ng gi©y phót "C¶m nhËn hư¬ng vÞ cña cuéc sèng" l¹i nguyªn vÑn ïa vÒ trong t©m trÝ t«i.
tưîng ra h×nh ¶nh mét khu vưên trµn ngËp tiÕng chim, tiÕng l¸ xµo x¹c, tiÕng vui ®ïa trong trÎo cña t«i, nô cưêi hiÒn hËu cña bµ...T«i bçng thÊy hôt hÉng qu¸. Tõ trưíc ®Õn giê, dưêng như t«i quªn mÊt mét thø g× ®ã quan träng l¾m. §Ó b©y giê, khi «ng ra ®i, t«i míi c¶m thÊy sù mÊt m¸t ®au khæ v« cïng, kh«ng cã g× cã thÓ cøu v·n ®ưîc. Nưíc m¾t t«i cø trµo d©ng tõ lóc nµo kh«ng biÕt. Ch¹y ra vưên, t«i vÉn thÊy l¸ c©y xanh tư¬i tèt như ngµy nµo. VÉn vßm c©y Êy, chiÕc ghÕ Êy,...mµ sao t«i thÊy l¹ lÉm qu¸. Ho¸ ra, mäi ngưêi ®· b¸n vưên mÊt råi. T«i bçng c¶m thÊy cã lçi v« cïng. "Con ®· kh«ng gi÷ ®ưîc vưên cho «ng råi «ng ¬i! Con xin lçi «ng, xin lçi «ng nhÐ! ¤ng cã giËn con kh«ng??" -T«i tù tr¸ch b¶n th©n m×nh. BÊt chît ,t«I c¶m thÊy rÊt nhÑ nhâm, thanh th¶n h¬n bao giê hÕt. Vµ chÝnh lóc ®ã, nh÷ng gi©y phót "C¶m nhËn hư¬ng vÞ cña cuéc sèng" l¹i nguyªn vÑn ïa vÒ trong t©m trÝ t«i.
§êi ngưêi như chiÕc l¸. Thµ huy hoµng chît t¾t cßn h¬n le lãi tr¨m n¨m, như mét thi sÜ nµo nãi. Nhưng biÕt ®©u, trªn vßm c©y cao kia, «ng vÉn lu«n dâi theo t«i, mØm
cưêi???
Tõ tr¸i sang ph¶i:«ng L¹i Hång §¨ng -Phã gi¸m ®èc Cung ThiÕu nhi
em ThiÒu Ngäc Tr©m. Ph¹m B¶o Ngäc , Huúnh Mü HiÕu Kiªn (gi¶i A),
«ng §µo Th¾ng -truëng ban v¨n häc vµ ®Ò tµi Héi nhµ v¨n ViÖt Nam
«ng §µo Th¾ng -truëng ban v¨n häc vµ ®Ò tµi Héi nhµ v¨n ViÖt Nam
GIẢI B
QUYỂN NHẬT KÝ HỒNG MANG TÊN “HÀ NỘI”
Phạm Trang Nhã
THCS Lương Yên
Quận Hai Bà Trưng
Bước nhè nhẹ tên con đường Nguyễn Du đầy lá, chợt nó sững người đứng lại, như mất hồn, rồi dậm thình thịch cho thỏa cơn buồn chán. Tiếng lá kêu soàn soạt vô tội dưới chân nó sao làm tim nó đau thắt. Cái nắng gay gắt của cuối trưa hè Hà Nội tuy nóng nực như lửa đốt, nhưng xem chừng không làm dịu trái tim dường như đóng băng của nó. Nó bỗng trở nên yếu mềm như miếng thủy tinh bị đốt nóng, và nước mắt nó rơi. Cay đắng. Một cách vô thức, nó ngồi bệt xuống, ngây người ra. Cuộc đời dẹp tươi của nó đến đây là kết thúc rồi sao?
Vốn là một cô gái dịu dàng, năng động và lạc quan, nó được hết thảy thầy cô và bạn bè yêu quý. Nó khiến bất cứ ai đối diện nó đều bị thu hút bởi phong cách tự tin, thanh lịch, duyên dáng đậm chất Hà Nội. Cũng có lẽ vì nó được nuôi dưỡng trong một gia đình khá giả và hạnh phúc nữa. Nhưng rồi cho đến một ngày, cái ngày mà làm nó thay đổi hoàn toàn con người nó, cái ngày mà cô học sinh kiểu mẫu bỗng dưng biến mất bất chợt như cơn gió mùa Đông Bắc giữa hè. Hôm ấy là ngày sinh nhật nó, là kỷ niệm cái tuổi 14 đầy ý nghĩa. Hoàn thành xong môn thi cuối cùng một cách dễ dàng, nó hào hứng đạp xe về, mơ mộng chờ đợi sự chào đòn nồng nhiệt của bố mẹ với một chiếc bánh ga-tô thật to, ngon như thường lệ, nó sẽ lại tỏ ra “bất ngờ” và tíu tít nhận những món quà xinh xắn của gia đình. Chỉ nghĩ thế thôi mà nó vui sướng quá, tưởng như có thể quăng xe đạp xuống và nhảy múa giữa đường luôn ấy! Nắng chiều tinh nghịch len qua các tàng phượng cháy đỏ rực cùng những tán bằng lăng tím rạng rỡ, trùm lên nó.Bóng nó xinh xinh, thoắt ẩn , thoắt hiện trên lòng đường đầy hạnh phúc. Nó dắt xe vào sân, đá chân trống cái “cạch” đầy hùng dũng như sấm chớp đầu hạ rồi cười thật tươi, mở cửa bước vào nhà. Bỗng dưng nụ cười của nó tắt dúm dụm, nó trợn to mắt. Đúng là nó có ngạc nhiên thật, nhưng đó không phải là cách để bày tỏ sự ngạc nhiên vui sướng mà là do bố mẹ nó đang CÃI NHAU! Nó chào bố mẹ, nó quay đi, lạnh lùng không đáp lại. Nó ỉu xìu lên gác, tự an ủi bản thân về ngày sinh nhật đã đi vào dĩ vãng rồi tò mò cố dòm xuống xem có chuyện gì xảy ra, nhưng rồi nó đã nghe mẹ nó thông báo một tin như sét đánh ngang tai: Mùa thu năm nay trước khi vào năm học, nó sẽ theo mẹ sang Anh! Nó giật mình ngất xỉu, lết vào phòng, khóa chặt cửa, nó ôm gối khóc ngon lành. Nó biết mẹ nó là người quyết đoán và sẽ chẳng bao giờ thay đổi quyết định trừ khi chính bà muốn thế. Nó thầm nghĩ “Vậy là mình sẽ phải xa bố, xa người thân, xa mái trường với bao bạn bè thầy cô yêu quý, xa Hà Nội mà mình đã gắn bó từ khi sinh ra thật ư?”. Rồi từ hôm ấy, nó trở thành một đứa lạnh lùng và khép mình với mọi người. Nó muốn mọi người phải ghét nó để nó có thể vui vẻ ra đi.
Nhưng không, mọi người thấy như vậy lại càng quan tâm đến nó hơn. Đáp lại những hành động ấy, nó chỉ còn biết cáu kỉnh và bỏ đi ngay tức khắc. Cô lớp trưởng hòa đồng giỏi giang giờ đây trở thành một cô bé cục cằn và khó gần. Nó xa dần mọi người và ngay cả thằng bạn thân chí cốt của nó. Tâm hồn con bé đã đóng băng thật rồi!
Bóng hoàng hôn rơi tan tác trên người nó, nó dựng xe đạp trở về cái “địa ngục” mà xua kia còn là thiên đường đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương. Về nhà nó lại chẳng thiết ăn uống gì và cứ thế khóc nức nở. Đột nhiên, nó lấy nó lấy một cuốn sổ xinh xắn và bắt đầu cắm cúi. Ôi nó đang viết NHẬT KÝ – cái việc mà nó cho là ngốc xít nhất đời. Nó ngồi trên bàn loay hoay cho đến khi gục đầu xuống ngủ gật lúc nào không biết. Một ngày của nó trôi qua như thế đấy!
“Somewhere over the rainbow – skies are blul and the dreams that you dare to dream really do come true…”(Ở đâu đó phía sau cầu vòng, bầu trời vẫn xanh và những giấc mơ mà bạn dám mơ đến thực sự trở thành sự thật). Nó lồm cồm dậy, chính thằng bạn thân đã đặt nhạc báo thức để an ủi nó. Nó bắt đầu cuộc hành vòng quanh Hà Nội – việc cuối cùng mà nó muốn làm trước khi xa Thủ Đô thân yêu. Thì ra, nó đã lên lịch sẽ đến Hồ Gươm, 36 phố cổ, Văn Miếu, Quốc Tử Giám, rồi Hồ Tây, chợ Đêm… vào cuốn sổ xinh xắn ấy. Toàn danh lam thắng cảnh của Hà Nội cả, bởi nó nghe nói ở đó rất tấp nập, sôi động và nó cũng muốn ôn lại một chút gì đó những kỷ niệm tuổi ấu thơ…
Cứ như thế thời gian thấm thoát qua đi, những chùm phượng đỏ thắm cũng đã dần nhường chỗ cho hoa sữa mùa thu, nó dã viết được cả một quyển nhật ký dày cộp. Nhưng rồi nó chợt nhận ra một sự thật phũ phàng: ngày mai, chính xác là 10 tiếng nữa, nó sẽ phải xa tất cả những thứ thân thuộc nhất, đặc biệt là bố nó! Nó không muốn, nó ngờ nghệch mong ước có phép màu xảy ra. Rồi nó bỗng chạch lòng, nhưng kỳ lạ là nó lại không khóc như trước nữa. Sau chuyến đi, Hà Nội đã gắn liền phần nào vết thương trong nó rồi. Nó dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều sau chuyến đi ấy! Giờ đây, nó cảm thấy yêu Hà Nội hơn bao giờ hết. Không chỉ vì nó sắp xa Hà Nội hay vì lịch sử oai hùng, cảnh đẹp của thành phố quê hương, cũng chẵng do nơi đây là Thủ Đô sầm uất, ồn ã ngày đêm. Nó yêu Hà Nội vì những điều giản đơn, bình yên mà ấm áp như những tông trầm giữa bức tranh rực rỡ của thành phố rồng bay. Đó là ánh mắt sáng ngời của của chú bé đánh giày khi hoàn thành việc và được trả công. Đó là mồ hôi của những người gánh hàng rong giữa trưa hè oi bức mong bán được hàng để kiếm tiền nuôi gia đình. Đó là tiếng chổi tre đều đều hòa vào tiềng ve như những khúc trường ca giữa đêm khuya, mâm cơm đạm bạc mà nóng hổi của gia đình người lao động quây quần sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là niềm vui của những em bé nghèo được nó tặng những bộ quần áo. Tuy không được mới và vừa vặn lắm nhưng đủ làm cho các em hạnh phúc và cũng đủ sưởi ấm trái tim nó. Đó đôi khi chỉ là nụ cười của những cụ già mà nó giúp đi qua đường. Hay cao quý hơn là niềm tự hào của những chú thương binh đã chiến đấu hết mình trên chiến trường. Đặc biệt in sâu trong nó còn là những giọt nước mắt của các bà mẹ Việt Nam anh hùng đã dành cả cuộc đời mình để cống hiến cho cách mạng, nhớ về đứa con ngã xuống trên chiến trường vì ngày mai độc lập. Cho đến lúc ấy, nó mới nhận ra: giữa sự phát triển không ngừng của kinh tế , văn hóa và dòng chảy hối hả của cuộc sống, đôi khi con người ta vô tình quên mất những điều gần gũi mà đầy ý nghĩa ở xung quanh chúng ta mà không hề nhớ rằng, chính những khoảng lặng ấy đã làm cho cuộc sống đẹp đẽ và có giá trị hơn nhiều.
Nó đã dũng cảm chạy xuống phòng bố mẹ và nói với họ, nó yêu họ biết chừng nào. Tuy bố mẹ không nói gì nhưng lòng nó cũng thanh thản hơn nhiều. Nó leo lên gường và kết thúc tối hôm ấy bằng một nụ cười mãn nguyện!
Ngày hôm sau, nó được đánh thức bằng một cái thơm của bố thay cho tiếng chuông điện thoại như thường lệ. Sau khi đánh răng rửa mặt, nó đã nghe tiếng mẹ dịu dàng gọi xuống ăn sáng. Nó giật mình chạy vội xuống. Một chiếc bánh ga-tô to đùng xuất hiện giữa bàn với 2 hộp quà đáng yêu. Nó ngớ người ra và ngỡ như đang mơ và tự béo vào má mình. Tổ ấm nhỏ lại rộn vang tiếng cười ấm áp… Và trong góc phòng bố mẹ, chiếc va li đã được cất đi tự lúc nào… Nó sung sướng, khẽ nhìn ra bầu trời và bỗng thốt lên: “Ôi Hà Nội tôi yêu với bao điều kỳ diệu!”
-------------------------------------------
Hà Nội có Hồ Gươm
Nước xanh xanh màu lá
Chẳng có gì xa lạ
-------------------------------------------
GIẢI C
ĐẤT
Vũ Lệnh Quang Dương
Lớp 6D THCS Ái Mộ
Quận Long Biên
Đất như là mẹ hiền thôi
Nuôi cây vất vả từ hồi còn non
Trái hồng thì đỏ như son
Trái na xanh, trái thị vàng đung đưa
Nhuộm bao màu áo cho hoa
Cả dời áo đất nhuộm mà áo nâu
GIẢI C
HỒ GƯƠM
Quận Hoàn Kiếm
Hà Nội có Hồ Gươm
Nước xanh xanh màu lá
Chẳng có gì xa lạ
Rất gần và rất thương
Giữa mặt hồ như gương
Là thảm cỏ xanh biếc
Bên trên Tháp Rùa ngồi
Trầm tư nhớ bao việc
Kìa chiếc cầu Thê Húc
Cong như con tôm hùm
Khoác trên mình áo đỏ
Dẫn vào đền Ngọc Sơn
Thấp thoáng sau tán lá
Lấp ló một mái đền
In bóng trên mặt nước
Cổ kính và linh thiêng
Xa hơn là Tháp Bút
Chao ôi! thật là cao!
Bút viết lên trời cao
Mấy nghìn năm đất nước
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét