Tìm kiếm Blog này

19 tháng 8, 2011

EM YÊU HÀ NỘI

     Năm 1975 đất nước đã được thống nhất , ngôi nhà Cung Thiếu nhi Hà Nội  được xây dựng khang trang. Bên cạnh phòng đọc sách, một Câu lạc bộ Văn học thiếu nhi ra đời. Nhiều nhà văn , nhà thơ tâm huyết với sự nghiệp văn học cho trẻ em đã tự nguyện tham gia sinh hoạt văn học với thế hệ trẻ Hà Nội. Từ các nhà văn lớn tuổi Như Tô Hoài, Võ Quảng, Nguyễn Xuân Sanh, Vũ Ngọc Bình, Phạm Hổ, Hà Ân…. Đến các cây bút đàn em như Định Hải, Quang Huy, Nguyễn Thị Vân Anh, Phan Thị Thanh Nhàn, Lê Phương Liên, Nguyễn Đức Quang, Nguyễn Hường Lý… đã là cộng tác viên thân thiết với Câu lạc bộ Văn học. Thời kỳ này nhiều hoạt động tham quan thực tế đã được Cung thiếu nhi chức: tham quan Tam Đảo, thăm các chú bộ đội cao xạ pháo bảo vệ Thủ Đô ở trận địa Gia Lâm, Thăm Trường thương binh hỏng mắt phố Nguyễn Thái Học, thăm khu “Nuôi dưỡng bố mẹ liệt sĩ cô đơn”… Dưới sự tận tâm đặc biệt của hai nhà thơ Phạm Hổ và Định Hải, nhiều bài thơ của các em đội viên đã như mầm xanh nảy nở để lại một dấu ấn  tươi mát ghi nhận bước đi đầu tiên của Câu lạc bộ văn học – Cung Thiếu nhi Hà Nội.
   Bước sang thời kỳ đổi mới, dưới ảnh hưởng của cơ chế thị trường, nhiều cơ sở công ích phục vụ thiếu nhi tưởng chừng không thể tồn tại được. Vượt qua khó khăn thử thách, Cung Thiếu nhi Hà Nội vẫn tiếp tục duy trì các hoạt động văn học cho trẻ em. Các nhà văn, nhà thơ  nòng cốt của phong trào văn học thiếu nhi vẫn sát cánh cùng cán bộ phụ trách Câu lạc bộ văn học duy trì từng buổi sinh hoạt bổ ích. Với tầm nhìn vào tương lai, các nhà văn lớn ở vị trí lãnh đạo văn học nghệ thuật  đã thường xuyên quan tâm và dành thời gian cho thiếu nhi Hà Nội: Nhà văn Nguyễn Đình Thi, nhà thơ Hoàng trung Thông, nhà văn Vũ Tú Nam, nhà thơ Hữu Thỉnh, nhà thơ Trần Đăng Khoa…
    Liên tục những năm 1996, 1999 các cuộc thi sáng tác thơ văn của thiếu nhi Hà Nội được phát động. Mùa hè năm 1999, Trại sáng tác thiếu nhi Hà Nội được tổ chức tại khu nghỉ mát Quảng Bá. Các em đội viên văn học ngày ấy vô cùng sung sướng được gặp được gặp các nhà văn tiêu biểu cho Văn học Việt Nam.
   Bước sang những năm đầu thế kỷ 21, một lớp thiếu nhi mới sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Trẻ em được chăm sóc chu đáo về đời sống vật chất cũng như tinh thần. Từ năm 2000 đến 2004 số lượng các em thiếu nhi đến sinh hoạt câu lạc bộ văn học càng ngày càng tăng lên. Cuộc thi sáng tác “Em yêu Hà Nội” do Cung thiếu nhi Hà Nội phối hợp với báo Hà Nội mới tổ chức trong dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng thủ đô đã thành công tốt đẹp, thể hiện bước tiến bộ đáng kể của phong trào sáng tác  thiếu nhi Hà Nội. Mỗi sáng tác của các em thiếu nhi tuy còn mong manh non nớt, nhưng đều là kỷ niệm vô giá của từng em nhỏ, đều in bóng dáng của các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng đã đến với Câu lạc bộ văn học trong bao nhiêu ngày mưa nắng đã qua.
   Năm mươi lăm năm, mấy thế hệ vun trồng, nay đã có một vườn xanh văn học tuổi thơ Hà Nội xin gửi tặng các bạn yêu thích thơ văn những bài văn, bài thơ được tuyển chọn từ trăm ngàn bài viết của các em thiếu nhi Hà Nội trong mấy chục năm qua .

                                                                                      PHẦN I

   CÂY NẾN ĐỎ

       TUYỂN TẬP CÁC BÀI VIẾT ĐẠT GIẢI 
         “EM TẬP VIẾT VĂN LÀM THƠ" NĂM 1999

             

  
Tạ Hương Nhi
Lớp 8G THCS Nguyễn Trường Tộ
Quận Đống Đa
(Năm học 1998-1999)

CÂY NẾN ĐỎ
(GIẢI A)
                              (Tặng Vũ – cô bạn gái, nhân vật thứ hai giấu mặt)
      Có một cô bé với một cây nến đỏ thường xuất hiện mỗi tối thứ bảy ở một chân cầu thang. Cô bé đánh một que diêm, châm vào ngọn nến và cây nến cháy bùng lên. Cô bé nhín cây nén, mắt cô bé cười. Sau trong ngọn lửa, cô bé thấy khuôn mặt người bạn trai mà cô mến, người bạn gái luôn đồng cảm với cô, ban nhạc yêu quý của cô, tập thể mà cô luôn gắn bó. Cô cười bởi cô được sống đầy đủ, có gia đình, có bạn bè  để cô yêu thương và những điều để cô mơ mộng. Cô châm vào ngọn lửa tất cả những gì cô có trong tay: một chiếc lá xanh, một cành lá úa, một sợi tóc, một mảnh giấy ghi những chuyện không vui…Trời nổi gió, nhưng ngọn nến không tắt vì cô đã choàng tay che cho nó. Cô tin tưởng một cách ngây thơ rằng nếu cô chỉ rời ngọn nến một giây thôi mà nó tắt, chính là cô đã để tắt đi những hy vọng của mình. Cô là một cô bé mơ mộng. Cô bé cười và tin rằng nụ cười của mình thật đẹp. Vì cuộc đời cô phẳng lặng và êm ả. Cô bé đã không thấy, ngon lửa đã không chỉ cho cô bé thấy những khó khăn của cuộc sống ngay sát bên cô. Đến bây giờ, cô mới chỉ biết hạnh phúc và hy vọng. Ngọn nến chảy mau dần, nhưng ánh phản chiếu trên nụ cười của cô bé vẫn không bớt phần vui vẻ.
   Từ cầu thang, một thanh niên đi xuống. Cô bé ngước nhìn, rồi lại đưa mắt đi ngay. Cô đã có một ngọn nến để quan tâm, chẳng có gì làm cô chú ý nữa rồi. Anh ta cất tiếng hỏi “ Sao hả, việc gì phải để cho cây nến tắt!” rồi chẳng đợi trả lời, anh ta vội vã bước đi. Cô bé mỉm cười nhủ thầm: “Nó sẽ không bao giờ tắt”.
     Một lát sau, lại một bác trung niên: “ Cẩn thận không bỏng đấy cháu”. Cô bé hơi dịch chân ra và mỉm cười, một nụ cười bao dung như khi  ta cười một đứa bé vẽ ông mặt trời đủ cả mắt mũi. Người lớn bao giờ cũng đánh giá những việc làm của trẻ con là “rất tre con” nhưng họ chẳng bao giờ hiểu được rằng trẻ con đánh giá họ thế nào? Tại sao lại có thể đề phòng chuyện bỏng hay cháy vài sợi tóc trước trán khi ngọn nến đem lại cho ta bao niềm vui? Cô bé nói thầm với cây nến: “ ABBA ơi, bây giờ ABBA đang làm gì? Có biết ở Việt Nam em đang nghĩ tới ABBA từng phút”. Còn một cái tên nữa, cô bé rất muốn nhưng lại ngại nói ra…Rồi ngọn lử cũng lụi đi. Cô bé lại mỉm cười, chìa tay với nhũng gì còn lại của cây nến với một niềm luyến tiếc rồi nhảy lên cầu thang, bóng cô ngả dài đầy thoải mái và vô tư lự. thoán chốc, cô bé đã biến mất sau bức tường đã ám khói.
     … Bẵng đi mấy tuần, cũng có thể là mấy tháng, không nhìn thấy ánh nến chập chờn mỗi chiều thứ bảy. Rồi bỗng chủ nhật ấy cô bé lại đến. Cũng một cây nến đỏ trong tay. Ngọn lửa lại lung linh chân cầu thang. Nhưng cô bé không nhìn ngọn lửa với vẻ sung sướng ngập tràn như trước nữa. Cái nhìn ấy đăm chiêu hơn, suy nghĩ hơn, và cũng buồn hơn – không, đừng hiểu lầm! Không phải cái buồn mà các cô bé ở tuổi này thường vướng phải đâu. Chỉ vì từ bấy đến nay, cô đã đọc nhiều và hiểu nhiều. Jack, London, Gocrki… tất cả đã đưa cô đến  một chân trời mới. Và không chỉ có thế. Có những điều mà dù muốn, cô bé cũng không thể làm ngơ… Bây giờ ngọn lửa, bên cạnh tập thể lớp đây gắn bó, người bạn gái thân thiết với cô, người bạn trai mà cô mến…Cô còn nhìn thấy những cụ già lạnh cóng chân, những em bé đi nhặt rác… Họ rét, và bao nhiêu ngọn lửa này họ cũng đang cần đến? Những ngọn lửa… Cô cũng không thể quên những ngôi nhà giờ này đang bốc cháy ở một nơi xa xôi nào đó trên đất nước Nam tư… Cả lần này nữa, ngọn nến cũng chỉ cho cô điều đó, nhưng bây giờ cô đã lớn hơn nhiều. Cô bé khẽ rùng mình, mặc dù cô đã mặc mấy chiếc áo len. Chiếc lá trên tay cô đã cháy gần hết, sức nóng làm cô giật mình và hất tay ra. Đốm lửa nhỏ lóng lánh rơi xuống đất. Đẹp thật cô bé nghĩ. Một đốm lửa giữa đêm. Cô bé lần lượt châm những mảnh lá vào ngọn nến và tung lên. Những “mảnh sao” lại liên tiếp rơi xuống. Mỗi đốm lửa là một điều ước, cô bé tự nói với mình. Và chợt tiếc tại sao không nghĩ ra sớm hơn. Nếu có điều ước thật thì mình sẽ ước gì nhỉ? Cô bé tưởng tượng một cô tiên sáng bừng hiện ra bên cạnh. Cô tiên mang gương mặt của Agenetha “Ta cho em một điều ước. Một và chỉ một mà thôi”. Ước gì? Cô bé đã từng mong được gặp ban nhạc của cô. Mong lắm. Nhưng cô không nói ra. Cô nói điều khác: “Ước cho mọi em bé trên đời này đều có những điều mà yêu mà mơ ước”. Cô tiên biến mất, chỉ có một con mèo hoang đang đi chơi đêm hoảng hốt chạy đi. Người ta bảo liên hệ được với phù thủy bởi chúng biết nhìn trong đêm. Có phù thủy thật không nhỉ? Và nói chung có những điều kỳ diệu hay không? Chắc là không bởi vì nếu có thì thế giới này đã khác. Ngọn lửa chậm chờn rồi tắt ngấm. Cây nến vẫn còn một phần ba. Cô bé đánh diêm châm nến, chợt nghĩ tới cô bé bán diêm. Rồi cô nghĩ tới nước
Đan Mạch. Đó là một một nước tư bản và xã hội chủ nghĩa. Hai điều đó mới khác nhau làm sao. Vậy mà dường như không còn danh giới. Vì ở nước Nga, ở Việt Nam hay ở Cu – ba vẫn có những chủ công ty giàu có, những công nhân nghèo khổ và những người thất nghiệp đó thôi? Cô suy nghĩ. Nghĩ về những điều cô bạn gái đã nói với cô. Và cô  mơ ước. Mơ ước đến một thế giới thực sự hòa bình. “Ý nghĩ này có vẻ sáo mòn quá hả?” Cô bé tự diễu mình. Nhưng dù sao, cô vẫn muốn có một ngày thế giới được thay đổi hoàn toàn. Ai sẽ là người làm việc ấy? Giá mà cô có thể làm được điều gì…Cô bé tự hỏi mình: “Việc gì mình phải lo lắng những điều ấy chứ? Đó là những chuyện của những người lớn. Còn mình, mình chỉ cần học giỏi, thế thôi”.
 Nhưng cô biết rằng cô không nghĩ vậy…” Tại sao con người không chỉ bằng lòng với đủ, mà bao giờ cũng muốn thừa? Của cải thừa thãi… Những cuộc chém giết…Giọng của ông mục sư già hàng đêm vẫn đều đều giảng kinh về đức cam chịu…Tất cả đều thật vô ích và vô nghĩa. Những nhà tư bản kêu rằng người cộng sản là kém đức tin. Còn họ, mỗi lần lên nhà thờ đều thề thốt trung thành với Chúa, với lời răn dạy chịu nghèo khổ, nhường phần sung sương cho kẻ khác để được lên nước trời. Nhưng, về đến nhà thì lại vắt óc ra mà nghĩ xem nên dùng thủ đoạn nào để đánh bại đối thủ…Thế thì cái gì là thật? Trong trí óc và cách nhìn non trẻ của cô, điều đó khó mà quan niệm được. Mười bốn tuổi, liệu đã đủ cho người ta nghĩ đến những điều “ cao cả” như thế chưa? Không, cô bé khẳng định, để suy nghĩ thì không có tuổi nào là sớm cả.
     Cô bé liếc nhìn ngọn nến. Nó đã gần tàn. Và chắc cũng như lần trước thoi, nó sẽ bị tắt lịm đi đúng vào lúc cô kể với nó những ước mơ của mình. Cô bé thở dài và đúng dậy. Mặc dù đây là lúc ngọn lửa sáng và đẹp nhất. Cô không muốn nhìn thấy kết thúc của ngọn nến. trước khi quay đi, cô thầm thì: “Cho một trái đất xanh hơn”.
    Cô bước lên cầu thang. Mái tóc dài không tung tẩy như mọi lần. Cái bóng đổ dài cũng không còn vẻ thoải mái và vô tư lự. Cô phải đi. Ngày mai là một tuần mới với những bài học mới. Không biết trong những bài học ấy, có câu trả lời cho mơ ước của cô không?
     Và sau khi cô bé bước đi một bước lâu, lâu lắm, ngọn lửa vẫn còn sáng mãi, lung linh.
  
                                                *******************
  
Trần Thu Vân                                           
Lớp 8G THCS Nguyễn Trường Tộ
Quận Đống Đa
(Năm học 1998 – 1999)
  
                                                NỖI BUỒN
                                             (GIẢI B)

Sao mọc đầy trên những mảng trời đêm
Trẻ con thì mở xem phim đọ kiếm
Sao thật nhiều mà chúng chẳng chịu đếm
Để sao buồn lặng lẽ sao rơi


                  Mảnh vườn nhà trăng sáng chẳng ai chơ
Con dế tủi một mình  tấm tức
               Nào ai hiểu nỗi buồn thiên nhiên được
                     Ngoài tuổi thơ còn có ánh mắt tâm hồn…

Trẻ con không chơi người ta dẹp mảnh vườn
Thay vào đó quán cà phê gốc liễu
Không ai hiểu được thiên nhiên, không ai hiểu…
Trẻ con thì vẫn dán mắt xem phim.
                                                                                                                                                                                    3/8/1997
                                                 ********************
   
                                             TIỄN BẠN 
Tiễn bạn ra phi trường                                      
Đường khuya sương ướt mắt                 
Mai về miền xa lắc
Bạn có gì vấn vướng?

 Tám năm làm bạn học
Kỷ niệm đầy giọt sao
   Cách nửa vòng trái đất
Có giọt nào hư hao?

Tám năm làm bạn học
Trừ một ngày chia tay
Trả lại thời học sinh
Bạn hóa thành mây bay


       Tám năm làm bạn học 
   Day dứt bài thơ này
    Cả hai cùng òa khóc
         Như hai nhà thơ say


************************

THÔNG BÁO LỊCH HỌC
LỚP NĂNG KHIẾU VĂN KỲ III/2011
CUNG THIẾU NHI HÀ NỘI

    Từ ngày 15/8/2011 bộ môn Văn học - Cung Thiếu nhi xếp lịch học 
     kỳ III như sau ( Tháng 9 - 10 -11-12 )

TT
TÊN LỚP
GIỜ HỌC
NGÀY HỌC
HỌC PHÍ
1
Văn NK lớp 5
8h00 - 9h15

Thứ bảy

525.000đ/ 3,5tháng
(300.000/tháng)
Tuần 1 buổi

2
Văn NK lớp 4
9h45 - 11h15
3
Văn NK lớp 3A
14h00 - 15h30
4
Văn NK lớp 3B
15h45 -14h00
5
Làm báo K7
8h00 - 9h15





Chủ nhật
630.000đ/3,5 tháng
(180.000đ/tháng)
Tuần 1 buổi

6
Làm báo K6
9h45 - 11h15
7
Văn NK lớp 7
14h00 -17h15
1050.000đ/ 3,5tháng
2ca – tuần 1 buổi

8
Văn NK lớp 6
17h30 -19h00
525.000đ/ 3,5tháng
(300.000/tháng)
Tuần 1 buổi



 1/  Kỳ III bắt đầu học từ 15/9
 2/  Phụ huynh học sinh và các em đăng ký học kỳ III tại phòng 
      A 205(Tầng 2 Cung Thiếu nhi HN – 36 Lý Thái Tổ)
 3/  Học sinh có nhu cầu thi tuyển năng khiếu liên hệ trực tiếp gặp 
      cô Hương ĐT: 0989915738



                                                             BỘ MÔN VĂN HỌC


12 tháng 8, 2011

EM TẬP VIẾT VĂN LÀM THƠ


GIẢI C
Nguyễn Khánh Huyền                     
Lớp 8A3 THCS Thành Công
Quận Ba Đình


ANH EM


      Tuổi thơ ấu với với bao kỷ niệm yêu dấu và gia đình là nơi ươm mầm cho những tâm hồn lớn dần lên để rồi vững bước trên con đường đời phía trước. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nên chúng tôi không có những buổi chiều nô đùa trên triền đê, không có những sáng sớm ý ới gọi nhau đi thả trâu như ở quê mà chỉ có những buổi đi chơi công viên hay hòa mình vào dòng người đông đúc trong những dịp lễ cùng với bố mẹ, anh chị. Nhờ những dịp ấy mà tôi – một cô bé tuổi mười bốn học thêm được nhiều điều từ cuộc sống – nhất là tôi càng yêu gia đình nhỏ bé của mình và tự hào vì có anh trai bên cạnh.
 Năm nay tôi đã mười bốn, còn anh tôi thì mười sáu tuổi. Anh vừa thi đỗ vào trường cấp ba Chu Văn An, đó cũng chính là thử thách đầu tiên trong cuộc sống mà anh vừa trải qua. Bố mẹ đã thở phào nhẹ nhõm và hạnh phúc khi nhận được giấy báo vào lớp mười của anh.
    Trong bốn năm học cấp hai, anh luôn dẫn đầu về bộ môn thể dục. Thầy cô giáo luôn chỉ định anh điều khiển các bạn tập thể dục  vì anh có một  giọng nói to, rõ ràng và tác phong nhanh nhẹn. Nhờ chăm chỉ và yêu thích môn thể thao nên số điểm của anh rất cao. Anh chơi rất nhiều các môn thể thao như: bóng bàn, bóng rổ, cầu lông… nhưng môn thể thao yêu thích nhất của anh là quần vợt. Hơn thế nữa anh còn giành rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi. Anh có một gương mặt rất hiền lành. Nổi bật trên con người anh là nước da đen bóng, rám nắng vì phải tập ở sân bóng nhiều. Anh có đôi mắt to và rất thông minh, lúc nào cũng chứa đầy cảm xúc. Mỗi khi có việc gì vui như được điểm tốt hay làm được một việc gì có ý nghĩa là đôi mắt ấy sáng lên, vui sướng tràn đầy hạnh phúc. Nhưng mỗi khi có chuyện gì buồn thì ánh mắt anh lại rũ xuống và không dám nhìn thẳng vào mặt bố mẹ. Anh vô cùng may mắn vì sở hữu một nụ cười rất tươi và rạng rỡ. Chính vì vậy mà anh ghi được nhiều điểm trong lòng các chị cùng khối. Có thể đối với mọi người anh còn nhiều điểm thiếu sót, nhưng đối với tôi anh quả là người hoàn hảo!
      Vì là một cậu học sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ, chăm chỉ nên lúc nào anh cũng ăn mặc rất giản dị với bộ đồng phục quần xanh áo trắng. Nhìn vẻ bên ngoài, ai cũng có thể đoán anh đang là học sinh cấp ba. Ở trường, ai ai cũng quý mến vì anh là một con người thân thiện, dễ gần, hay giúp đỡ bè bạn và đặc biệt anh luôn sống chan hòa với mọi người.
    Đối với hàng xóm, láng giếng, tuy không hay tiếp xúc nhiều nhưng gặp ai anh cũng chào hỏi một cách lễ phép và nếu có ai gặp khó khăn anh đều giúp đỡ họ một cách nhiệt tình mà không đòi hỏi phải đền đáp.
  Trong gia đình, vì tôi là con út nên tôi thường được chiều hơn anh trai. Anh thường hay bắt tôi phải làm những việc lặt vặt, và những lúc đó, tôi căm ghét anh vô cùng. Tôi chỉ muốn đạp hay đấm cho anh mấy phát để bõ tức thôi. Đúng là hai anh em  thường hay cãi nhau, nhưng dù thế nào đi chăng nữa tôi vẫn rất yêu thương anh bởi tôi vẫn luôn nhớ mãi một kỷ niệm với anh, chính vụ việc ấy đã làm tôi càng yêu anh hơn, cho dù anh có khắc nghiệt với tôi thế nào!  Câu chuyện bắt đầu vào một dịp tết Trung thu năm tôi còn học lớp bốn, bó mẹ cho hai anh em tôi đi chơi hàng Mã. Vì là ngày hội nên phố rất đông và tấp nập, mải ngắm những cô búp bê ba by  mà bàn tay tôi đang nắm chặt tay bố, bỗng buông ra từ lúc nào không biết. Mải mê đứng ngắm nghía, đang định quay ra bàn luận với bố mẹ về mấy bộ quần áo của chúng thì tôi chợt nhận ra không có bố bên cạnh. Tôi run lên vì sợ hãi, rồi bật khóc nức nở. Tôi chạy đi chạy lại khắp nơi hy vọng sẽ tìm được bố mẹ. Chạy mãi nhưng chẳng thấy ai, tôi sợ hãi đứng nép vào một chỗ khóc. Rồi bỗng nhiên, một bàn tay túm lấy áo tôi rồi kéo tôi về phía sau. Và giọng quên thuộc vang lên: “Mày đi đâu đấy? Mày có biết anh và cả nhà đang tìm không hả?”. Nhìn anh mồ hôi nhễ nhại vì chạy đi tìm mà tôi cảm thấy ân hận và yêu anh mình biết bao! Đang quát mắng, nhưng thấy tôi tái mặt lại, mồ hôi chảy ròng ròng, thở hổn hển, khóc không ra tiếng nên anh đưa tay áo của mình lên trán lau mồ hôi cho tôi. Rồi anh ôm chặt và đưa cho tôi một chai nước trong túi. Thật sự lúc đó tôi cảm động rơi nước mắt. Tôi không ngờ rằng, người tìm được mình đầu tiên lại là anh. Đứng một lúc lâu chở tôi bình tĩnh trở lại anh dắt tôi về chỗ bố mẹ. Khi ấy, anh cúi xuống và nói: “Mày phải nắm chặt tay anh nghe chưa. Nếu mà bị lần nữa thì anh không tìm mày nữa đâu.” Tôi biết anh chỉ nói vậy thôi bởi anh lúc ấy anh nắm tay tôi rất chặt, như sợ tôi bị lạc thêm một lần nữa, và cứ như vậy cho đến khi gặp được bố mẹ mới buông tay tôi ra.
      Lúc anh dẫn tôi về, anh không dám nhìn thẳng vào bố mẹ, anh khiến tôi thương anh vô cùng. Một cái nắm tay thôi nhưng đã cho tôi thấy tình cảm anh dành cho cô em gái tinh nghịch này, anh nắm chặt tay tôi và tôi cũng sẽ không buông ra bởi anh và tôi đều cùng chung một mái nhà, đề cùng là con ngoan của bố mẹ.

  
GIẢI KHUYẾN KHÍCH

TÌNH YÊU THƯƠNG

Nguyễn Thu An (Dương An)
Lớp 6A4 THCS Thành công
Quận Ba Đình



-  Hôm nay ba mẹ không về ăn tối ạ?
-  Ừ, hôm nay ba mẹ không thể về được. Mai ba mẹ sẽ mua quà cho con nhé! Ba mẹ yêu con nhiều lắm!
    Lần nào cũng vậy, khi Nhi gọi điện cho ba mẹ thì cũng nhận đực lời từ chối về ăn cơm với nó. Nhi là một đứa bé nhà giàu, xinh đẹp, học giỏi, đi học có xe đưa đón, có nhiều bạn nhưng chúng chỉ kết với Nhi để được hãnh diện khi chơi với tiểu thư con nhà giàu. Ba mẹ nó đều làm to cả. Nhưng chính vì công việc  của ba mẹ nó đã làm cho họ càng ngày càng xa với với Nhi. Ba mẹ nó chỉ chúi đầu vào công việc, khi Nhi được điểm tốt chỉ xoa đầu và bảo nó tiếp tục cố gắng. Họ đâu cảm nhận Nhi buồn biết nhường nào khi thiếu đi tình yêu thương cả ba lẫn mẹ. Đồ chơi, búp bê, gấu bông… nhà nó không thiếu. Nhưng làm sao những thứ ấy có thể bù đắp được sự thiếu thốn về mặt tình cảm của Nhi được chứ. Nhiều khi đi học về, nhìn qua cửa sổ ô tô, thấy những con người sống trong ngôi nhà ổ chuột rách nát, bẩn thỉu, nhưng họ sống rất chan hò, vui vẻ với nhau, Nhi thấy buồn vì chính mình không được ba mẹ yêu thương như những đứa trẻ khác. Những lúc đó. Nhi đã khóc và chỉ có thể chia sẻ những điều đó với chị giúp việc Hoa. Đối với nó, chị Hoa là người bạn thân duy nhất. Chị luôn an ủi giúp đỡ nó vượt lên những lúc nó suy sụp để vươn lên trong học tập Nó thầm trách ba mẹ mình…
    Một hôm vừa đi học về, Nhi chạy ùa vào ôm láy chị Hoa, vừa khóc vừa nói:
-  Hu hu… Chị ơi, cuối tuần là sinh nhật em rồi, mà ba mẹ em không về với em, đến một cú điện thoại họ cũng chẳng thèm gọi. Thế thì em còn sống để làm gì nữa. Hu hu…
Chị  Hoa an ủi, vuốt ve mái tóc vàng hoe và xoăn tít của nó nói:
-  Em gái ngốc nghếch của chị ơi, làm sao ba mẹ có thể quên ngày sinh nhật của em được chứ!
Nhi ngẩng đầu lên nói khi má nó còn đẫm những giọt lệ như những viên pha lê trong suốt:
-  Có thật không ạ?
Chị Hoa cười:
- Chị nói dối em làm gì chứ. Thôi lên rửa mặt rồi xuống ăn cơm với chi đi, chị nấu cơm xong hết cả rồi!
-  Vâng ạ! Nhi vừa trả lời vừa gạt nước mắt…
Đến tối, chị Hoa gọi  điện cho ba mẹ của Nhi, bàn chuyện gì đó có vẻ rất bí mật với họ về chuyện của em
Còn một ngày nữa là ngày sinh nhật của Nhi. Hôm nay nó đã thật sự tuyệt vọng, không còn niềm tin đối với ba mẹ của mình. Nó đến trường với một tâm trạng  thật sự suy sụp. Bạn bè, thầy cô hỏi cũng chẳng trả lời. Trên lớp, nó không chú tâm vào bài học, chỉ nghĩ đến câu chuyện sinh nhật buồn bã của mình mà nó chẳng muốn tổ chức nữa…
     Tan học, thấy bạn bè được ba mẹ đón chờ ngoài cổng trường làm cho lòng Nhi đau thắt lại. Nỗi đau của nó càng dâng lên. Bất chợt một ý nghĩ ngu ngốc nảy lên trong đầu nó:  "Sống trong một gia đình thiếu tình thương như vậy thì cong ý nghĩa gì nữa. Đã thế mình bỏ quách đi cho xong” Bước qua cổng trường mà lòng nó nặng trĩu. Nó không biết những điều mình vừa suy nghĩ có quá nông nổi hay không. Nó cứ đi, đi tiếp, đi mãi, đi mà không nói gì. Chợt nó nghĩ đến nơi mà lưu giữ những ngày đầm ấm của nó với ba mẹ, những ngày thật vui vẻ mà Nhi rất mong muốn. Rồi như bừng tỉnh, nó gạt những giọt lệ trên má, nó rảo bước đến đó để tìm lại tuổi thơ đẹp đẽ đã mất của mình…
    Đến tối, Nhi vẫn chưa về ba mẹ nó lo lắm. Hôm nay ba mẹ nó đã gạt qua tất cả công việc đẻ bỏ qua khi nghe chị Hoa kể câu chuyện của Nhi. Bố mẹ nó gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm. Cô bảo nó hay mất tập trung, mặt rất buồn bã. Lập tức, bố mẹ Nhi  liền gọi bạn bè của con mình xem nó có ở đấy không. Tất cả các câu trả lời đều làm họ thất vọng. Bà mẹ liền bật khóc:
-  Trời ơi con của tôi đã đi đâu rồi…hu…hu…Nếu có mệnh hệ gì với nó thì tôi chết mất…hu…hu..
    Ông bố vừa dỗ dành mẹ Nhi, vừa nghĩ: “ Nhi có thể đi đâu được chứ! Hay là…”
   Lập tức, ông liền cầm tay bà kéo đi và nói: “Tôi biết con mình đang ở đâu rồi mẹ nó ạ!”
   Trên xe, người bố mong Nhi đang ở đấy và bình an…
   Đến nơi, hai người chết lặng khi Nhi đang ở trong cồn viên, ngồi trên ghế đá và cứ cúi người khóc nức nở. Họ chạy đến ôm Nhi và nói khi nó chưa biết chuyện gì đã xảy ra:
-  Nhi ơi, ba mẹ xin lỗi con. Ba mẹ không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ như vậy. Ba mẹ hứa từ giờ sẽ không làm con buồn và cô đơn nữa, nghe Nhi
Nó ôm chầm lấy ba mẹ, những giọt nước mắt hạnh phúc của nó nở nụ cười…
Trong ánh nén lung linh của ngày sinh nhật, nó ước ông bụt sẽ ban cho nó và ba mẹ của mình để họ có thể sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Có lẽ may mắn và hạnh phúc đã mỉm cười thật tươi với Nhi rồi, phải không các bạn.



  
GIẢI KHUYẾN KHÍCH

                                                         MẸ ƠI
Nguyễn Thảo Linh
Lớp 6A THCS Cổ Loa                    
Huyện Đông Anh

    Đêm nay là một đêm mưa gió bão bùng, sấm sét gầm vang trời, chính lúc này, những cảm xúc ùa về trong tôi, những ký ức về mẹ tôi, người mẹ đã ra đi về một nơi rất xa…
   Mẹ tôi ra đi vì căn bệnh ung thư – một căn bệnh mà tôi rất hận. Tôi hận vì nó đã cướp đi mẹ tôi – người mẹ mà tôi luôn yêu quý và kính trọng. Mẹ tôi biết mình bị ung thư dạ dày chính vào lúc những cơn đau bắt đầu hoành hành. Vậy mà mẹ lại giấu tôi và chị, bố cũng biết điều này nhưng mẹ nói với bố về tâm nguyện cuối cùng của đời mình là được sống những ngày vui vẻ cuối cùng chồng và hai đứa con, vì thế bố tôi không nói. Mẹ tôi thường đau đớn như chết đi sống lại. Tôi khuyên mẹ nên đi khám, nhưng mẹ lại nói  chỉ là đau bụng bình thường và lảng tránh đi bệnh viện. Chuyện mẹ bị ung thư tôi và chị không hề biết gì, cho đến một hôm… mẹ tôi đau bụng quằn quại và ngất đi. Tôi nhờ bác hàng xóm đưa mẹ tới bệnh viện và cái tin mẹ bị ung thư như sét đánh đã giáng xuống tôi, tôi thật không ngờ. Từ ngày mẹ phải vào bệnh viện, tôi bơ phờ, hằng đêm ngồi trong góc tường khóc thút thít. Chị tôi không khóc, nhưng tôi cảm thấy sự đau buồn và hụt hẫng tong đôi mắt chị, tôi biết trái tim chị như đang vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Tôi thường xuyên vào bệnh viện để thăm mẹ, mỗi lần nhìn thấy tôi, mẹ đều cười rất tươi. Tôi tự hỏi mình mẹ mắc căn bệnh đó phải rất đau buồn mới đúng, vì sao mẹ lại vui tới vậy? Cho đến bây giờ tôi mới biết nụ cười đó là nụ cười để che giấu đi sự sụp đổ và buồn bã trong tâm hồn mẹ và mẹ không muốn ba bố con phải buồn về mẹ nữa. tôi, bố và chị luôn là niềm dộng viên lớn lao nhất để mẹ tiếp tục sống. Mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa vì mẹ đã bị ung thư giai đoạn cuối, nên một tuần sau tôi đã bảo bố cho mẹ viện để ba bố con được cảm nhận những ngày vui vẻ cuối cùng khi có mẹ. Mẹ tôi làm các công việc nhà như bình thường, tuy mẹ rất mệt mỏi. Bây giờ tôi hiểu được ý nghĩa thực sự của câu “những thứ gì mất đi rồi mới thấy quý trọng nó, khát khao nó đến nhường nào”. Tôi ước gì ngày xưa tôi không làm mẹ buồn, không làm mẹ khóc. Tôi thấy mình thật có lỗi . Rồi một hôm tôi đi học về, tôi tươi cười về khoe mình được điểm mười và được cô giáo khen thì tôi lại chẳng thấy mẹ đâu, tìm hết phòng này tới phòng khác, tôi chợt nghe thấy chuông điện thoại kêu reng….reng. Cuộc điện thoại đó từ bố tôi và bố báo cho tôi tin mẹ đã vào bệnh viện. Tôi đạp xe ngay vào bệnh viện, mẹ đang nằm trên gường đôi mắt hướng về phía bầu trời và chỉ tay, mẹ sắp được lên đó rồi con ạ!.. Tôi nắm tay mẹ, nước mắt giàn dụa nói: “ Mẹ thường nói con là ông mặt trời tí hon của mẹ, chị là đám mây bồng bềnh nhỏ xinh, bố là bầu trời bao la ôm ba mẹ con vào lòng, vậy vì sao mẹ lại nỡ bỏ lại một bầu trời chào đón mẹ mà lên bầu trời trên kia. Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ ôm tôi vào lòng, hai mẹ con đều khóc òa , tôi còn cảm nhận  nước mắt của mẹ và tôi hòa quện vào nhau có vị chan chát đầu lưỡi,nó lan tỏa và tôi cảm thấy lòng mình ấm lên.Cảm giác đó tôi sẽ mãi mãi mang theo.
     Tối hôm đó trời đầy trăng sao, bất ngờ một ngôi sao băng bay qua, tôi ước: “Ước gì cho mẹ tôi khỏi căn bệnh quái ác này. Ba bố con tôi thay phiên nhau trông mẹ, tôi thường là người mua cháo cho mẹ. Hôm đến lượt tôi chăm sóc mẹ, suốt thời gian cạnh mẹ tôi rất vui. Tối hôm đó tôi thấy sấm sét đùng đùng, mẹ tôi chợt  chợt lên cơn đau dạ dày dữ dội, rồi các bác sĩ đưa mẹ tôi vào phòng cấp cứu, nhưng một thiên thần đã mang mẹ đi. Mới hôm qua thôi mẹ cười nói vui vẻ, vậy mà giờ đây đôi môi mẹ mím chặt. Trong nước mắt dàn dụa tôi kêu gào: “Mẹ ơi mẹ tỉnh lại đi” dù bây giờ con có đổi cái gì đi chăng nữa con cũng đổi. Tôi không ngờ đó là đêm cuối cùng tôi được gặp mẹ. Từ giờ tôi phải tự lập khi không có mẹ ở bên. 
  Lúc nào nghĩ đến mẹ tôi rất vui, mẹ luôn khuyến khích tôi trong học tập và mỗi khi nản lòng, và mỗi khi nhớ mẹ, tôi lại nhìn lên bức ảnh của mẹ. Mỗi tuần bố lại cho tôi lên mộ thăm mẹ, ăn trưa và chơi ở đó cho tới khi trời tối, vì mẹ được an nghỉ ở một đồng cỏ xanh nên tôi và chị có thể vui chơi thỏa thích. Tôi sẽ học thật giỏi để cho bố, thầy cô và mẹ tôi không thất vọng.
    Qua câu chuyện này tôi muốn gửi tới các bạn một thông điệp : các bạn hãy quý trọng và giữ lấy những gì trước khi nó mất đi.

  
GIẢI A 
                                                    ÔNG NGOẠI CON



Thiều Ngọc Trâm                                        
Lớp 8A THCS Ái Mộ
Quận Long Biên

                                                       Hà nội ngày 22 tháng 5 năm 2011
                          
                  Gửi ông ngoại
     Ông à, giờ mùa hè đã đến rồi, nhưng không hiểu sao mấy ngày hôm nay đất trời mát mẻ như mùa thu vậy. Phải, đất trời mát mẻ giống mùa thu, gợi cho con người ta bao nhiêu xúc cảm, và cũng gợi cho con nhớ về ông – Người mà con yêu quý kính mến nhất.. Thời gian trôi nhanh quá ông nhỉ, thế là đã hơn bảy năm rồi…
     Có vẫn nhớ cái dáng người cao, khuôn mặt gầy gò, xương xương với những nếp nhăn của tuổi già hằn sâu trên trán. Ngày bé ông thương bế con lên, com vuốt chòm râu trắng như cước. Nụ cười của ông ngoại thật hiền từ nên lúc ông cười con cứ tưởng như đây là một ông tiên trong truyện cổ tích. Những ký ức về ông không rõ ràng như một cuốn phim nhưng lại đan xen, lần lượt về trong tâm trí con. Cứ nghĩ về ông thì con lại nhớ đến một thời gian nho nhỏ giản dị nằm  cạnh khu vườn, nơi có bóng đèn rọi trong những  buổi tối. Căn phòng của ông nhiều đồ đạc cũ nhưng luôn được sắp đặt gọn gàng, ngăn nắp. Bên cạnh cửa sổ là một cái bàn với bộ ấm chén nho nhỏ lúc nào cúng sạch sẽ. Thỉnh thoảng ông con để mấy cái kẹo lạc trên mặt bàn để mời mọi người. Ông ngoại thích mũ, có những cái mũ mà những người trong nhà không dùng đến nữa thì ông thì ông lại thu về rồi treo lên một cái móc ở cuối phòng. Ông vẫn luôn giản dị và tiết kiệm như thế.. Nhưng ông ơi, con nhớ nhất thúng gạo đầu gường, nơi ông thường dấm những quả hồng xiêm mới hái được trong vườn vào. Cứ mỗi khi mùa hồng xiêm mới hái được trong vườn vào . Cứ mỗi khi mùa hồng xiêm chín, mùi thơm ngào ngạt
lại tràn ngập cả khu vườn nhỏ của ông . Sau này, mẹ con vẫn hay mua hồng xiêm về nhà nhưng không nơi nào có vị đặc biệt như những quả hồng ông tự trồng và hái cho con ăn . Ông ngoại luôn dậy sớm để đi đánh cầu lông, năm nào ông cũng tham gia giải cầu lông ở làng . Khi về ông treo hai cái vợt xếp chéo ngăn nắp trên một chiếc giá ở tường . Ông ngoại còn nuôi lợn , ai cũng bảo ông nuôi mát tay . Hai con lợn lúc nào cũng béo tròn như hai quả dưa hấu . Mỗi khi ông cho nó ăn con thường chạy theo xem cùng . Ông băm bèo, trộn cám rồi nấu rất nhanh, chả trách con nào ông ngoại bán người ta cũng thích.
      Nhớ có lần ngày bé con bị cảm và sốt ho, cả tuần không thấy con vào ông lại sốt ruột, hì hục đạp xe đạp ra thăm con . Ông ngoại còn nấu cháo và cho tía tô vào để ăn mau khỏe . Kẹo ông mua sẵn để dỗ những lúc con quấy khóc . Đêm nào ông cũng kể chuyện cho con ngủ , có lẽ con hợp nghe kể hơn là hát ru. Mấy ngày sau, chờ khi con đã khỏe hơn ông mới về, trước lúc ra xe ông còn rằng : “ Khi nào rảnh thì con bảo  cả nhà vào chơi với ông nhé”.
    Ông ơi con còn nhớ , nhớ nhiều thứ. Nhớ cả buổi trưa hôm ấy, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột làm con vẫn không thể tin cho đến khi bố đón con vào bà ngoại, lúc mọi người đã chuẩn bị xong cả rồi. Con chỉ biết im lặng,  mẹ dẫn con đến trước di ảnh ông con mới biết ông đã xa con, xa mọi người thật rồi. Ngày ông đi là một ngày mưa ảm đạm …..
     Mỗi khi vào trong gian phòng xưa của ông, nhìn vào tờ lịch chỉ gạch đến ngày 17/7 con lại bật khóc . Sáng sớm nào sau khi tập thể dục , ông  cũng ngồi nhâm nhi bên chén trà , cầm bút gạch đi một ngáy đã qua………
      Thời gian đầu con vẫn không quen với những ý nghĩ không được gặp lại ông, mỗi lần nghĩ tới, con chỉ thầy trong lòng một khoảng trống mênh mông vô hạn, khoảng trống của một người thân trong cuộc đời mình để lại khi họ đã đi xa. Nhưng thời gian trôi đi cúng xoa dịu tất cả. Ông không còn ở bên  để con được vuốt chòm râu trắng của ông, được nghe ông nói, cười nhưng con và gia đình biết rằng ông vẫn còn ở bên chúng con bằng những hình ảnh, những ký ức còn đọng lại mãi trong tim. Đó là cách ông tiếp cuộc sống mãi trong lòng những người ở lại. Ông ở nơi xa nếu biết chắc sẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành, phúc hậu, thân quen….
                                                                           Con yêu ông nhiều!
                                                                                 Cháu của ông
                                                                              Thiều Ngọc Trâm






5 tháng 8, 2011

EM TẬP VIẾT VĂN LÀM THƠ

GIẢI C
CHUYỆN CỦA TÔM

Nguyễn Thị Phương Anh
Lớp 6A1 THCS Phủ Lỗ
Huyện Sóc Sơn

    Các bạn có tin rằng có một thế giới trái ngược với cuộc sống của chúng ta, nhưng đôi khi chính nó lại làm thay đổi cả một con người, thay đổi cả tính chất con người đó và đã làm họ trở nên sống biết suy nghĩ, sống thành thật với bản thân mình không? Nếu các bạn còn chưa tin thì tôi muốn kể  cho các bạn nghe một câu chuyện về cậu bé có cái tên là Tôm(đó chỉ là biệt danh mà các bạn của tôm đặt cho cậu).
     Tôm sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, bố của Tôm mất sớm, cậu ở với mẹ và chị gái cậu. Trước, tôm là cậu bé rất hiền lành và tốt bụng, cậu rất lễ phép với người lớn tuổi, luôn luôn giúp đỡ bạn bè khi họ cần và là một sinh xuất sắc của trường. Nhưng điều không vui đã xảy đến với Tôm, bố cậu qua đời do một tai nạn trên đường đi công tác, tôm rất buồn, đối với cậu, bố là người cậu yêu nhất. Bố luôn lo lắng che chở cho Tôm, mặc dù bố cậu rất nghiêm khắc, nhưng chính điều đó giúp cậu trở thành một người rất tốt. Hôm bố cậu qua đời, Tôm đã khóc, khóc rất nhiều, dường như đó là khó khăn lớn nhất trong cuộc đời của tôm. Rồi bắt đầu từ lúc ấy. Tôm đã trở thành một người khác hoàn toàn, cậu học sút đi rất nhiều và rất lười biếng, cậu ta luôn xa lánh với bạn bè đến nỗi bạn của cậu còn không nhận ra là tôm ngày trước. Gia đình của tôm rất buồn vì cậu. Hai tháng kể từ khi bố Tôm mất đã trôi qua. Một buổi tối nọ, sâu khi xem tivi, Tôm đi ngủ. trong giấc mơ Tôm thấy mình lạc vào xứ sở thần tiên, nơi ấy có rất nhiều điều lạ, những bông hoa biết đi, cành cây biết múa và những con vật biết nói tiếng người. Cậu đi mãi thì đến một nơi có hai cánh cửa, một nàng tiên hiện ra, và nói:
- Con là Tôm?
- Vâng ạ, tên con là Tôm thưa Người.
Nàng tiên nói tiếp:
- Con nhìn thấy hai cánh cửa kia chứ?
- Vâng, thưa Người.
- Cho ta hỏi: “con là người như thế nào?”
Tôm trả lời ngay:
-  Con là một cậu bé rất nghịch ngợm và không được mọi người yêu quý
- Vậy à! Nếu vậy, thì mời con đi ra cửa này!
     Tôm đi vào cửa bên trái, cậu đi lòng vòng một lúc rồi vẫn trở về vị trí cũ. Tôm ngạc nhiên hỏi nàng tiên, nàng tiên trả lời:
- Vậy! Đây không phải là sự thật rồi! Con là cậu bé rất ngoan ngoãn và thông minh, con trai ạ!
Tôm không nói gì bèn đi vào cánh cửa còn lại, nàng tiên giữ cậu lại, và nói rằng:
- Ta khuyên con một điều rằng, mong con hãy ghi nhớ: “Khó khăn chỉ là một phần của cuộc sống, đứng che giấu tình thương và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời, khó khăn đó đôi khi là một kinh nghiệm sống với con, hãy cố gắng sống thật tốt nhé, con trai”.
    Rồi Tôm suy nghĩ một lúc, vẻ mặt cậu rất vui mừng:
- Vâng, thưa Người! Cám ơn Người đã cho con một lời khuyên, con nhất định sẽ ghi nhớ, con sẽ không đi vào cánh cửa kia, con sẽ làm lại tất cả!
    Nàng tiên gật đầu, nhoẻn miệng cười rồi nàng biến mất. Đúng lúc đó “Reng …reng…reng” tiếng chuông báo thức reo lên, Tôm bật dậy, hóa ra chỉ là mơ . Cậu nghĩ.
     Từ hôm đó trở đi, Tôm trở lại như xưa, tiến bộ hơn hẳn, ai ai cũng ngưỡng mộ cậu.


GIẢI TÁC GIẢ NHỎ TUỔI

CÂY CHUỐI

Nghiêm Quỳnh Du(My Sa)
Lớp 2G Tiểu học Lê Ngọc Hân
Quận Hai Bà Trưng

    Mỗi dịp về quê, qua cánh đồng rộng bát ngát, là đến vườn nhà ông nội. Nơi góc vườn có cây chuối non mà em yêu quý. Thân cây thấp, tàu lá chuối xanh mát, chỉ dài bằng tay trẻ con. Mỗi độ xuân về, cây cỏ hoa lá đâm chồi nảy lộc. Chị hoa đào khoe sắc hồng. Cô bạn hoa mai phô vàng lẫn với màu nắng. Cuối xuân, cây chuối con cũng diện những bông hoa đỏ đi dự hội. Sau đó, những quả chuối bé xinh chòi ra. Vào hè em về thăm cây chuối. Những qủa chuối dài bằng ngón tay trỏ đã trĩu trên buồng. Khi nắng chói chang khắp khắp vùng quê thanh bình, những quả chuối đã thuôn dài, chín và thơm thoang thoảng trong  những cơn gió bất chợt quạt mát cho cây. Em cùng bà đi chặt những buồng chuối đã chín mềm. Cùng gia đình quây quần bên mâm hoa quả , bà chọn cho em những quả chuối ngon nhất. Bóc vỏ chuối ra, ruột quả vàng ươm, tơ chuối bám nhẹ xung quanh. Vì chuối đậm đà bùi bùi và thơm nhẹ trong miệng. Đi đâu em cũng nhớ về cây chuối thân thương, hình ảnh bà nội kính yêu của em.
    


GIẢI B
HAI NỬA YÊU THƯƠNG

Nguyễn Thị Bảo Ngọc                                 
Lớp 8A2 THCS Ngọc Lâm                
Quận Long Biên

      Vừa bê chồng vở nặng trịch, vừa đi xuống cầu thang, cộng thêm với cái bụng đói meo vì sáng nay dậy muộn nên nó đành ngậm ngùi cho cái bánh mỳ kẹp trứng mà mẹ đã chuẩn bị sẵn vào quên lẵng, Hiếu Linh có cảm giác như chân nó sắp gãy đến nơi. Miệng nó thì thở hộc hộc trong khi mắt lại dáo dác tìm kiếm trong phòng Hội Đồng ở đâu. Nó ghét khi mình phải là lớp phó học tập, lúc nào cũng bị thầy cô đòi hỏi phải chăm chỉ nhất lớp, rồi chuyện gì liên quan đến mảng học hành của lớp cũng đến tay nó. Ví dụ như hôm nay chẳng hạn, khi cô giáo chủ nhiệm kêu cả lớp nộp đề cương thì nó nghiễm nhiên trở thành “lừa con lon ton” thồ hơn 46 quyển vở đề cương dày cộp xuống phòng giáo viên. Mải suy nghĩ, Hiếu Linh quên mất thân hình có chiều cao kiêm tốn của nó đang mặc áo dài và thế là…Oạch…. Ui da, nó xoay một vòng 180 và ngã một cái đau điếng, chồng vở trên rơi tung tóe xuống hôn đất. Linh lồm cồm bò dậy, nó ước gì có một ai đó giúp mình bê chồng vở xuống phòng Hội Đồng thì tốt biết mấy. Nhưng nó biết, ước mơ vẫn chỉ là ước mơ thôi. Linh thở dài… Bỗng trước mặt nó xuất hiện tới bốn bàn tay. Đôi bàn tay mũm mĩm của nó và một đôi bàn tay thon dài mềm mại đang giúp nó nhặt những quyển vở rơi tứ tung xung quanh thành thành một chống gọn gàng. Nó dụi mắt, không phải do vừa nãy mình ngã đau quá ảnh hưởng đến thi lực nên bây giờ xuất hiện ảo giác  đấy chứ? Hiếu Linh ngước mặt lên. Trước mặt nó là cô bạn có mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt thanh tú với đôi mắt cong cong đang nở nụ cười hết sức đáng yêu. Cô bạn ấy khẽ hắng giọng, mở lời trước cái vẻ mặt ngơ ngác như con nai của nó:
  “- Để mình giúp bạn một tay nhé1”
   “- Ơ…à…ừ…cảm ơn…”
    Hiếu Linh cố gắng tận dụng toàn bộ nơ ron thần kinh vẫn còn hoạt động của mình để tạo thành một câu hoàn chỉnh. Nó tròn mắt ngạc nhiên vì điều ước vu vơ của mình cuối cùng đã thành sự thật. Cô bạn tóc ngắn kia vui vẻ trò chuyện với Hiếu Linh  như thể hai đứa đã quen biết nhau từ lâu.
 “ Mình tên là Quế Chi, học lớp 10B, lúc nãy mình đang định ghé xuống căng tin thì thấy bạn “vồ ếch” ngoạn mục ở cầu thang…”
  Câu nói của cô bạn mới quen Hiếu Linh ngượng đỏ bứng cả mặt. Giờ thì nó lại muốn có thêm một điều ước nữa, đó là ước gì lúc này mặt đất tự dưng nứt ra một lỗ nẻ để nó chui xuống cho đỡ xấu hổ.
   Thế là tình bạn của nó và Chi bắt đầu từ một kỷ niệm khó phai như thế…Sau lần gặp tình cờ đó, nó  bắt đầu lưu tâm đến cô bạn gái có mái tóc ngắn với đôi mắt cong cong mỗi khi cười ấy hơn. Hai đứa cùng nhau đi ăn trưa dưới căng tin, uống trà sữa và đạp xe dạo phố mỗi buổi chiều Chủ Nhật. Hóa ra, nó và cô nàng tóc ngắn Quế Chi rất hợp cạ. Cả hai đều thích uống trà sữa vị caramen, cùng thích mặc đồ trắng và rất thích búp bê thiên thần. Vì thế Linh tự cho nó cái quyền được gọi nó và con bạn thân là thiên thần, trong khi thằng bạn ngồi cùng bàn với nó cú suốt ngày cằn nhằn: “Tôi nghĩ các bà phải là tử thần mới đúng…”Nếu có thể, Linh muốn lưu giữ từng giây, từng phút, từng giờ, từng khoảnh khắc khi mà nó và Chi được ở bên nhau mãi mãi…
     Cho đến một ngày…Buổi chiều hôm ấy, vừa tan học thì trời đổ mưa tầm tã như trút nước. Chiều nay có cả Chi đều đi học thêm văn ở nhà cô giáo chủ nhiệm. Số xui xẻo thế nào mà đúng hôm ấy trời mưa to thì xe đạp của nó bị tuột xích. Đáng lẽ như mọi ngày, nó có thể nhờ Chi đèo về, mà thậm chí chẳng phải nhờ vả, chi cũng tự nguyện đèo nó về vì hai nhà hai đứa ở cùng chung một ngõ. Nhưng hôm nay thì lại khác…Suốt cả giờ học thêm văn buổi chiều nay, Chi chẳng thèm nói một câu, ngay cả nó hỏi, Chi cũng bơ đi không trả lời. Tất cả những gì cô bạn thiên thần thân nhất của nó làm chỉ là quay sang nói chuyện với cái người mà nó hận nhất trên thế giới này. Đó là con nhỏ Vũ Thùy Dương cùng lớp. Linh hận thù nhỏ ấy đến tận xương tủy, không phải bởi vì hai đứa đã từng gây hấn đánh lộn gì, mà bởi vì, cha của nhỏ Dương bây giờ chính là…cha của nó ngày trước. Thoạt tiên, chính Hiếu Linh cũng không thể tin lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến kỳ lạ vậy. Nhưng rồi chính mắt nó lại chứng kiến cái cảnh người ba nó yêu thương nhiều nhất đang mỉm cười hạnh phúc bên một người đàn bà xa lạ không phải mẹ nó. Linh đa khóc, đã đau khổ, rất, rất nhiều. Nhưng bây giờ hia mắt nó cũng không còn đủ nước mắt để mà tiếp tục khóc nữa, trái tim mang đầy vết xước của nó cũng không cong đủ sức để mà tiếp tục đau khổ nữa, đôi bàn tay của nó cũng không còn đủ mạnh mẽ để níu kéo ba quay về bên mẹ con nó nữa rồi… Bây giờ, nó hận nhỏ Dương kia, hận cả người đàn bà đã cướp ba từ tay mẹ con nó, hận người đã lầy đi tổ ấm nhỏ bé của nó. Linh hận, hận tất cả. Chỉ có điều chưa bao giờ Linh có đủ căn đảm để nói sự thật về gia đình mình với bất kỳ ai, ngoại trừ Quế Chi. Ở bên cô bạn ấy, Linh có cảm giác lổ hổng từ vết nứt của cuộc hôn nhân giữa bố và mẹ như được lấp đày vào bằng những lời động viên, cổ vũ yêu thương và dần bé đi. Nhưng bây giờ thì ngay cả người duy nhất mà Linh tin tưởng cũng đang quay lưng với nó. Linh cứ ngồi thừ dưới mái hiên nhà cô giáo, nó mải miết nghĩ trong những giọt mưa phũ phàng cứ táp vào mặt nó. Khung cảnh trước mắt nó cứ nhòe đi dần đi, nó không biết tại những giọt nước mắt rơi nhạt nhòa hay do mưa bay nhòa nhạt. Linh chỉ biết rằng, những giọt nước mưa chiều nay rất lạ, nó măng theo vị mằn mặn…Chợt Linh nghe có tiếng người bước sau lưng. Nó vội vành đưa tay lên quệt nước. Là Chi, Linh hít một hơi thật sâu, nó gắng gượng nụ cười trên môi cho đến khi nhìn thấy người đang bước theo sau cầm cặp giùm cô bạn thiên thần của riêng nó. Toàn thân nó như bắt động, nụ cười trên môi cũng chợt tắt, bởi vì người ấy không phải là ai khác mà chính là con nhỏ Thùy Dương. Nhưng Chi chẳng hề quan tâm đến điều ấy. Cô bạn vẫn điềm nhiên, bình tĩnh lấy xe, và hình như, là Chi chuẩn bị đèo con nhỏ Thùy Dương ấy về nhà, bỏ mặc nó lại đây, dưới trời mưa tầm tã, trong tay không có lấy một chiếc ô hay áo mưa giấy. Năm phút, mười phút trôi qua, Linh vẫn ngồi yên bó gối nhìn theo cái bóng Chi đèo nhoe Dương đã đi xa rồi… Đây là lần đầu tiên trong đời, nó hiểu thế nào là cảm giác bị bỏ rơi. Sống mũi nó cay cay, hai mắt nó lại bắt đầu long lanh nước…
      Sáng hôm sau, khi đến trường, nó cố tìm gặp Chi cho bằng được. Tất cả những gì nó cần bây giờ là một lời giải thích và một lý do. Linh sẽ không bao giờ chấp nhận để mất cô bạn thân nhất của mình một cách dễ dàng như thế, nhất là bởi vì con nhỏ Thùy Dương. Nhưng, Linh có cảm giác Chi đang tránh mặt nó. Lên lớp để tìm gặp nhưng không được, xuống căng tin cũng không xong. Chi cứ như bốc hơi khỏi mắt nó vậy. Vì thé, nó không còn cách nào khác, Linh đành hẹn gặp riêng con nhỏ Thùy Dương sau giờ học. Nỏ là mối liên hệ duy nhất giữa nó và Chi lúc này…
     Dưới tán cây bàng, con nhỏ Thùy Dương ngồi đối mặt với nó trên ghế đá.
  “ -Trả lại đây!”Nó nghiêm nét mặt nói.
  “ -Trả lại gì cơ?” nhỏ Dương có vẻ thắc mắc không hiểu.
  “- Hãy trả lại người bạn thân nhất của tôi đây! Một người bạn không phải là quá đủ với cậu rồi hay sao, cậu còn muốn cướp đi người bạn thân nhất của tôi nữa chắc??? Cậu quá tham lam rồi đấy…”
  “- …”
  “- Những gì là của tôi, thuộc về tôi, thì người khác nhất định sẽ không bao giờ lấy được! Cậu hãy nhớ kỹ điều đó!!!”
    Linh quay lưng bỏ về. Nó không muốn mình phải bật khóc đứa con gái mà mình hận nhất.
   Một tuần đã trôi qua…7 ngày dài đằng đẵng trong cuộc đời nó…7 ngày đầu tiên nó phải tập trong cuộc sống đơn độc…Mãi cho đến lúc này, Linh mới biết Chi không đơn thuần chỉ là một người bạn thân… Chi còn là một phần cuộc sống của nó… Là mảnh ghép quan trọng không thể thiếu trong tim nó… Con đường về nhà vẫn vậy, vẫn lối xưa đi về, vẫn nắng soi bên lề, nhưng nay chỉ còn có có mình nó là vẫn bước… Mặc dù rất muốn gặp nhau để buôn dưa với cô bạn lúc này, nó vẫn cương quyết không chịu nói chuyện với Chi trước. Rốt cuộc thì ai là người có lỗi trong chuyện này chứ?? Tất nhiên là Chi rồi, nó chẳng làm gì sai cả. Vì thế Chi nợ nó một lời xin lỗi…
  “Ê! Sao trông mặt mày ủ rũ quá vậy??? nhìn cứ như người thất tinh!!!” Vy cô bạn cùng bàn quay sang nó hỏi với ánh mắt ngạc nhiên. Nhưng nó không để ý. Lúc này Linh đang mải nhìn ra cửa sổ. Đầu nó chợt hiện lên khung cảnh một cô bé có chiều cao khiêm tốn đang sánh bước cùng cô bạn có mái tóc ngắn với đôi mắt cong cong giữa khoảng sân trường đầy nắng đi về phía phòng Hội đồng.
  “- Này! Sao trông mặt mày ủ rũ quá vậy hả!!!Biết gì chưa, Chi sắp chuyển vào Sài Gòn đấy!!!!.  Vy vẫn có vẻ rất kiên nhẫn mặc dù Linh không buồn trả lời câu hỏi trước đó.
  “- Hả?????Bà vừa bảo cái gì cơ???” Nó quay đầu sang ngáo ngơ hỏi cô bạn cùng bàn.
  “- Hừ, chán bà thật đấy!!! Chi sắp chuyển mà bà không thèm để ý à???Bạn với chả bè!!!”
  “- Chi á??? Chi nào???”
  “- Quế Chi lớp 10B.”
    Nó chết lặng.
   Chiều. Những tia nắng vàng chói chang dát vàng khoảng sân trường trống vắng. Linh nheo mắt nhìn cảnh vật xung quanh, đối với nó tất cả mọi thứ lúc này đều mang màu tuyệt vọng. Nó quyết tâm phải gặp cô bạn thiên thần của mình để nói rõ mọi chuyện. Nếu như nó có phải Chi ra đi, thì hãy để Chi được rời xa nó khi thanh toán xong mọi hiểu lầm. Thật ra, nó sẵn sàng bỏ qua tất cả mọi chuyện và thái độ lạnh lùng của Chi thời gian gần đây, để hai đứa có thể quay về như xưa… Tất cả những gì nó cần lúc này một cơ hội để nói rõ mà thôi…Bỗng…
   “Bốp!!!!!!!!!!!!!!!!Uida!!!!!!!!!!!!!!”
     Linh va vào một ai đó trong lúc nó mải suy nghĩ nên không để ý. Khi mở mắt ra, nó thấy cặp của hai người tội nghiệp mà nó va vào lúc nãy bị tuột khóa nằm chỏng chơ trên sân trường, sách vở rơi tung tóe…Nó vội giúp người đó nhặt sổ sách, vở lên rồi phủi bụi sạch sẽ…Chợt tay nó dừng lại khi thấy cái vật tròn tròn, nhỏ bé, đang tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời rơi tù trong cặp người bạn kia…Đó cũng chính là vật mà bấy lâu nay nó luôn tìm kiếm…Là vật mà mẹ nó sau khi ký vào đơn ly dị với ba nó dã hững hờ thả rơi xuống đất không mảy may thương tiếc…Là cái vật mà vào đêm bố mẹ nó ra tòa, Linh đã khóc cả giờ đồng hồ, dò dẫm tìm vào từng ngóc ngách của căn nhà nhỏ để tìm kiếm. Cặp nhẫn đính hôn của cả ba và mẹ đang nằm lăn trên đất, ngay trước mặt nó, rất gần…Chỉ có điều, tại sao người mà nó vô tình va phải lúc nãy lại có chúng? Linh ngẩng đầu lên. Trong ánh mắt nó pha lẫn chút ngạc nhiên, vui mừng và cả giận hờn. Cô bạn với mái tóc ngắn gọn gàng, đôi mắt cong cong mà nó đang mải miết đi tìm đang đứng ngay trước mặt nó. Chi đỡ Linh đứng dậy, nó phải nhặt cái cặp len và quay người, dảo bước…Nhưng, nó không cho Chi cơ hội để thực hiện việc đó. Linh níu tay Chi lại:
 “- Đừng! mình xin cậu…đừng đi…hãy ở lại đây…5 phút thôi…mình có chuyện muốn nói…”
  Giữa sân trường, dưới tán lá bàng, trên hàng ghế đá, nó và Chi ngồi ngay bên nhau, rất gần mà lại cũng có cảm giác như rất xa… Im lặng…Linh quyết định mở lời trước:
  “- Tại sao cậu lại có được cặp nhẵn này?”
  “ -….”
  “- Trả lời mình đi! Có phải, suốt cả tuần qua, cậu chơi với con nhỏ Thùy Dương đó là vì cái này đúng không?”
 “- Ừ…”
   Câu trả lời của Chi nhẹ bẫng mà gieo vào lòng nó nhiều súc cảm nặng trĩu đến khó tả… không lẽ, tất cả những gì mà Chi làm suốt tuần qua chỉ có một lý do duy nhất là vì nó sao???
  “- Tớ biết là cậu rất hận Thùy Dương…cậu căm ghét bạn ấy… Nhưng, Dương cũng có nỗi khổ riêng của mình mà Linh…Bạn ấy cũng như cậu, không thể định đoạt được cuộc hôn nhân của ba mẹ mình rồi sẽ đi đến đâu…Tớ biết cậu rất yêu ba và mẹ, nên khi hai người chia tay, cậu luôn muốn giữ lại cặp nhẫn đình hôn của họ như một ký ức về tổ ấm yêu thương đã không còn…Tớ đã thử nói chuyện với Dương vài lần, và tình cờ bạn ấy lại cho tớ biết là vào cái đêm mà khi ba mẹ cậu ký đơn ly hôn, ba cậu đã mang cặp nhẫn ấy theo người rồi bỏ nó đi…Tớ ngỏ ý đến nhà Dương, rồi tìm gặp ba mẹ cậu để xin lại…”
  “- Cậu…cậu…” Cổ họng Linh nghẹn đắng. Nó không biết phải nói gì.
  “- Vậy, tại sao buổi chiều hôm đó cậu lại bỏ mặc mình ở chỗ nhà cô giáo chủ nhiệm? Hơn nữa cậu lại còn đèo Dương về…”
  “- Chiều hôm đó Dương nói cô bạn ấy mổ sỏi thận nên bạn ấy phải về gấp. Tớ cũng không kịp giải thích với cậu nên đành chở Dương đi thẳng. Lúc tớ quay lại thì cậu đã không còn ở đó nữa…”
  “- Cậu … quay lại tìm tớ à???”
  “- Ừ…. tớ nghĩ cậu vẫn ngồi ở nhà cô nên sau khi đưa Dương đến bệnh viện đã tức tốc quay lại… Nhưng, cậu đã đi mất rồi…Tối hôm đó, tớ sợ cậu giận lại bỏ đi lang thang nên đã đứng chờ ở ngoài nhà cậu cho đến khi nhìn thấy bóng cậu xuất hiện ở bên cửa sổ tớ mới chịu về…”
 Nước mắt lăn dài trên má Linh.
  “Vậy, suốt cả tuần nay, cậu không tìm gặp tớ là vì gia đình cậu sắp chuyển vào Sài Gòn sao?”
 “-...”
 “- Cậu sẽ đi …thật à???”
 “-…”
  Linh hỏi, nhưng Chi không trả lời. Nó chỉ cần nhìn vào mắt cô bạn thân nhất của mình cũng đủ để hiểu rõ mọi chuyện. Vậy là, người bạn thân của Linh cũng đang chuẩn bị rời xa nó… Hết ba, rồi lại đến Chi… những người mà nó yêu thương nhất không lẽ nào cũng cứ lần lượt rời bỏ nó như vậy sao?
  “Cậu biết không…”Chi khẽ nói: “Khi nào rời xa Hà Nội, vào Sài Gòn rồi, điều tớ nhớ nhất về Hà Nội là cậu đấy…” Chi nhoẻn miệng cười, nhìn nó. Linh trầm tư, không nói gì nhưng thật ra trong lòng nó lúc này đang ngổn ngang biết bao suy nghĩ…Bỗng, nó nhìn thẳng vào mắt Chi, lấy tay gạt đi nước mắt rồi từ từ tháo sợi dây chuyền bằng bạc ở cổ ra, luồn chiếc nhẫn của ba vào đó, rồi tự tay nó đeo vào cổ Chi. Trước ánh mắt tròn xoe ngạc nhiên và khó hiểu của cô bạn, nó mỉm cười giải thích:
  “- Chắc cậu cũng hiểu đối với tớ cặp nhẫn này rất quan trọng nên tớ muốn tao nó cho người mà tớ thật tin tưởng. Chắc giờ đây cả ba mẹ tớ không ai muốn ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ yêu thương đã bị vứt bỏ cùng chiếc nhẫn này nữa đâu…Cậu hãy cứ giữ nó đi… Rồi hai chúng mình khi rời xa nhau, mỗi người sẽ giữ chiếc nhẫn làm kỷ niệm…Hai chiếc nhẫn ấy sẽ là hai nửa yêu thương…”
    Cả linh và Chi giữ im lặng. Cuối cùng, Chi thò tay vào túi áo, lấy ra thanh sô cô la dắng vẫn còn nguyên vẹn
  “Ăn chút không?”
   Linh mỉm cười. Dĩ nhiên là có chứ. Không hiểu sao, tuy ăn sô cô la  đắng mà thật ngọt ngào…Đầu nó cứ miên man nghĩ… Nó giơ cao chiếc nhẫn lên ngang  tầm mắt… Hàng nghìn, hàng vạn tia nắng xuyên qua lòng chiếc nhẫn lọt vào tầm mắt nó. Linh ngước mắt nhìn lên trời, nó cảm ơn Chúa vì đã ban cho nó một người bạn thật tuyệt vời, cảm ơn Chúa vì đã ban cho nó một nửa yêu thương…

GIẢI B
ÔNG BỤT CỦA CHÁU


Nguyễn Thu Thủy
Lớp 8A3 THCS Thành Công                     
Quận Ba Đình
    
  “ Không biết thương mẹ gì cả! suốt ngày chơi thôi. Bây giờ mẹ nói còn không nghe rồi lớn lên đuổi mẹ ra đường hả!”. Mẹ mắng tôi khi nào cùng thế.
 “Cả ngày học ở trường rồi thì cũng có lúc tôi phải được nghỉ ngơi chứ, mà tại sao mẹ cứ đem tôi so sánh với ai đó dã đuổi bố mẹ ra khỏi nhà nhỉ. Làm sao tôi lại có thể làm như thế cơ chứ!”. Gục mặt xuống gối tôi chỉ biết khóc. Nước mắt cứ tuôn trào. Rồi một hình ảnh lại hiện về tái hiện trong tôi. Hình ảnh cổng trường cấp một, xa xa là một ông già dắt xe đạp đã rỉ hết. Chính là ông ấy – người ông tội nghiệp, đáng thương phải trải qua bao đau khổ, người mà suốt cả cuộc đời tôi sẽ không bao giờ có thể quên được.
     Hồi ấy tôi học lớp hai, vì còn nhỏ nên tôi thường đứng trước cổng trường đợi mẹ đón, bên kia đường có rất nhiều hàng quà vặt. Nào thì ô mai, kẹo mút, bim bim…nào thì sữa, mỳ gói, kem cam, kem chanh…Thứ gì trông cũng thật là ngon và hấp dẫn. Bọn lớp tôi gọi đó là “hàng vặt”. Rồi một ngày mùa thu trong xanh và mát mẻ như bao ngày khác, đang đứng giữa dòng người tôi thấy có một ông già. Ông dắt một chiếc xe đạp đã cũ lắm rồi, trong xe có mấy quyển truyện cổ tích, trước giỏ xe có tấm bìa ghi dòng chữ bằng nét mực xing xắn “ Cái nôi của trẻ thơ”. Ông mặc một chiếc áo sơ mi, nhưng nổi bật nhất là những chiếc cúc áo, chúng to nhoe khác nhau và trông rất vui mắt. Tò mò tôi tiến lại gần xem, trong giỏ có những quyển sách lạ lắm, chẳng giống những truyện Đô rê mon mà chúng tôi hay đọc gì cả. Ông nhìn thấy tôi liền bảo: “Cháu xem rồi mua giúp ông một quyển”, tôi bẽn lẽn cười rồi chạy ra chỗ đợi mẹ. Cả buổi sáng ông không bán được cuốn sách nào. Trông ông buồn cười lắm. Mà cũng có thể do cái tuổi “đèn lồng trước gió” là cho tôi càng thương ông. Ông thường đứng bán sách bên gốc cây bàng già, thỉnh thoảng ông tựa mình vào thân cây sần sùi, thở dài trông thật là mệt mỏi. Rồi ngày nào ông cũng đến, đến rồi lại đi. Những quyển sách mới tinh là thế giờ quăn mép nằm lay lắt trong chiếc giỏ xe cũ. Một ngày tôi liều chạy đến với ông “Ông ơi các bạn thích quyển Đô rê mon cơ!”. Ngay ngày hôm sau tôi đã thấy ông giơ cao quyển truyện Đô rê mon, giao bán với nụ cười rất hiền. Nhưng thỉnh thoảng lắm mới có một vài bạn ngó qua rồi chạy ra mấy cô “hang vặt”. Vậy là hôm đấy ông vẫn không bán được. tôi thấy rất ân hận đã xui dại ông. Tôi đến bên ông xin lỗi, ông chỉ cười hiền “Không sao đâu cháu ạ, chắc truyện của ông không hay.” “Hay ông kể truyện cho cháu nghe đi, cháu sẽ quảng cáo chuyện cho mấy đứa bạn ông nhé.” Tôi hí hửng. từ ngày hôm đấy, ngày nào ông cũng kể truyện cổ tích cho tôi nghe và tôi có truyện gì buồn ở lớp cũng chia sẻ với ông. Những truyện cổ tích ông kể bây giờ tôi cũng nhận ra mẹ đã từng kể rồi mà. Bây giờ tôi mới biết có tên truyện cổ tích đấy! Ông kể cho tôi nghe về câu truyện “Tấm Cám”, “Cây tre trăm đốt”…Câu truyện nào cũng có ông bụt hiện lên cả. Ông bụt có mái tóc và bộ râu dài trắng như cước và ông vô cùng tốt bụng, hiền hậu. Sao tôi thấy ông già bán sách giống Bụt thế! Mặc dù râu ông đâu có dài và bạc phơ. Mặc kệ tôi cứ nhận ông là bụt của mình. Đến lớp tôi kể cho tụi bạn nghe về những câu chuyện cổ tích và ông Bụt của riêng tôi. Tụi nó nghe xong mà cứ phát thèm, phát ghen với tôi. Vì thế ngày mai tôi phải hứa sẽ cho mấy đưa bạn “chiêm ngưỡng” ông Bụt của mình. Nhưng hôm sau, rồi 2 ngày, 3 ngày… chẳng thấy ông đâu cả.
     Bẵng đi một thời gian, rồi một ngày sau khi tan học, tôi lại nhìn thấy ông. Hôm ấy trời khá lạnh, đến cây bàng già to khỏe là thế cũng phải lay động, xiêu  vẹo trước từng cơn gió, vậy mà ông vẫn mặc chiếc áo sơ mi cộc tay, chỉ thêm chiếc khăn len bạc phếch trước cổ. Trông ông có vẻ già đi nhiều, mái tóc trắng như bông, da tay nhăn nheo và lưng còng hẳn xuống. Tôi thấy chiếc áo hình như trong hơn. Mỗi khi cơn gió thổi qua làm chiếc áo áp sát người ông và làm cho ông xiêu đi. Tôi dắt mấy đứa bạn lại gần. Tôi khoe “Ông ơi các bạn ấy cũng đến nghe truyện cổ tích. Ông nở một nụ cười hiền từ như mọi hôm và kể nhiều câu truyện thú vị. Một bạn tôi hỏi “Ông ơi truyện cổ tích là truyện gì?”, ông suy ngẫm rồi bảo “Truyện cổ tích là những câu truyện luôn có những ông Bụt, bà tiên hiện lên giúp đỡ những người tốt gặp khó khăn, và cuối câu truyện ai cũng gặp những cái kết có hậu”. Câu nói ấy của ông càng khiến cho tôi tin vào các câu truyện cổ tích, tin vào ông Bụt, tin ông chính là ông bụt của đời tôi. Một hôm ông kể cho chúng tôi nghe về một câu chuyện khác lạ so với truyện ông vẫn thường kể: “Ở một ngôi làng có một anh chàng ham mê học và đọc sách. Anh ta lên thành phố lập nghiệp và lấy được một cô vợ xinh xắn. Nhưng ba năm sau vợ chết do bị bệnh hiểm nghèo. Người chồng đã phải nuôi đứa con trai bằng hai bàn tay trắng vì bao nhiêu của cải vì dã dốc hết vào thuốc thang cho vợ rồi. Anh chàng ý trí ấy đã không quản khó khăn, vất vả bằng đôi tay trắng đã xây nên cơ đồ tốt đẹp nhất cho đứa con trai là tài sản vô giá của mình. Vậy anh chàng đó về già, đứa con lại nhẫn tâm đuổi bố ra khỏi nhà…”. Tự nhiên nhỏ Chi xen vào “Ông ơi ! sao chẳng thấy ông Bụt đâu, ông bảo truyện cổ tích kết thúc phải có hậu cơ mà!”. Nét mặt ông thoáng vẻ bối rối, sau đó ông kể tiếp “ Mấy tuần sau người con đột nhiên  thấy nhớ cha, nghĩ về hoàn cảnh túng khó mà người cha đã vượt qua để cho mình ăn học đầy đủ. Người con vật vã khóc, rồi Bụt hiện lên chỉ cho người con trai nơi người bố trú ngụ. Kết thúc truyện người con  đã tìm ra bố, ông già đang lụi cụi bán rong phố. Anh xin lỗi bố bắng những giọt nước mắt ân hận rồi đưa bố về nhà chăm sóc”. Chúng tôi đứa nào cũng khóc, rồi đứa nào cũng vui cho cái kết kết thúc có hậu của ông già tội nghiệp. Chỉ có điều không hiểu tại sao ông lại kể câu truyện đó. Một lần tôi hỏi gia cảnh nhà ông, vì sao ông đã già rồi mà vẫn phải đi bán sách. Ông kể rằng ông không có vợ cũng chẳng có con, đi bán sách để được gặp trẻ con, ông thấy hạnh phúc. Có lẽ vậy, khuôn mặt ông ửng hồng hạnh phúc lắm khi nói như vậy. Nhưng tôi thấy bối rối: “ ngày nào, cũng đòi ông kể chuyện, ông không có thời gian để bán sách. Ông chẳng có tiền thì ông sẽ ăn gì?” trí óc thơ ngây của một đứa trẻ lên tám nghĩ vậy. Tôi kể câu truyện về ông già bán sách cho mẹ. Mẹ cũng rơm rớm nước mắt, mẹ bảo mẹ thương ông một thân, một mình chẳng có ai chăm sóc. Mẹ cho tôi tờ bạc 200 nghìn đồng mới toanh bảo tôi mua sách giúp ông. Tôi cảm thấy biết ơn mẹ  nhiều lắm!
    Đã mấy ngày, rồi một tuần, 2 tuần trôi qua lại không thấy ông đâu, cây bàng lại vắng bóng ông, lũ trẻ hỏi nhau đứa nào cũng ngơ ngắc và cảm thấy nhớ ông rất nhiều. Lúc mẹ đón đi xa cổng trường nhưng này nào tôi cũng ngoái cổ lại, tờ 200 nghìn đồng mẹ cho mới là thế giờ cũng đã nhàu. Mẹ bảo chắc ông chuyển đi nơi khác bán sách rồi. “Làm sao có thể như thế được, ông chưa chào tạm biệt con cơ mà”. Tôi hậm hực.
     Hôm nay gió mùa đông bắc lại tràn về, ai ai cũng khoác những chiếc áo ấm dày cộp. Bồn chồn trước cổng trường tôi vẫn đợi ông Bụt của mình, có lẽ những bạn khác không đủ kiên nhẫn để ngóng chờ ông nữa. Bống có tiếng gọi; “Cháu ơi!”. Tôi quay lại . Mừng quá!...Nhưng không phải, người gọi tôi là một chú thanh niên mặc quần áo khá lịch sự. “Chú là con trai của ông lão bán sách”. “Nhưng ông đâu có vợ, có con?”- Tôi thắc mắc. Nghe chú kể lại tôi khóc sướt mướt. Thì ra ông già khốn khổ trong câu chuyện kia chính là ông, nhưng ông đã nói dối chúng tôi. Người con trai không hể đi tìm cha mình, khi người cha mất vì ốm nặng không có ai chăm sóc, người con mới thấy ân hận vì đã đuổi cha đi. Người con trai bội bạc ấy chính là người đã ngồi cạch tôi đây, cái con người mất hết nhân tính không làm tròn bổn phận làm con, để khi ân hận thì quá muộn. Rồi chú đưa tôi quyển truyện “Tấm Cấm”, trong có nét chữ ngay ngắn viết mực tím: “Mong cháu mãi tin vào câu truyện cổ tích – Ông Bụt của cháu”. Tôi cầm cuốn truyện cố chạy nhanh vào sân trường nép mình vào trong cây phượng mà khóc “Ông ơi! Không phải câu truyện cổ tích nào cũng hoàn toàn có hậu.”Hai hàng nước mắt vẫn chảy ròng ròng. Tim tôi như thắt lại. Dường như chưa bao giờ tôi đau buồn đến thé. Nhưng tôi bỗng nhớ đến câu nói của ông mỗi khi tôi khóc: “Không được khóc, hãy dũng cảm lên, rồi cháu sẽ vượt qua tất cả”. “Ông nói đúng, cháu không hề nhút nhát. Có thể cháu rất buồn khi không được nghe giọng nòi trầm ấm của ông kể chuyện, không được nhìn chiếc áo ngộ nghĩnh của ông và cũng có thể rất đau khổ khi không còn ông Bụt của riềng mình nữa, nhưng hẳn đó vẫn là cái kết có hậu. Người con trai “vô giá” đã tìm ra ông, dù muộn nhưng điều ấy cũng đã xảy ra… Cháu thấy mừng cho ông. Ông hãy yên lòng nơi chín suối nhé!”
         Năm năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về “Ông Bụt của mình” vẫn luôn in dấu trong tôi. Tôi không kể cho các bạn nghe về câu chuyện của cuộc đời ông vì không muốn ai phải đau khổ như tôi và tôi cũng chỉ muốn câu chuyện về ông mãi mãi chỉ riêng tôi biết. Quyển truyện Tấm Cám, tôi vẫn giữ nó như một kỷ vật vô giá. Những dòng chứ nắn nót viết bằng mực tím của ông mặc dù đã nhòe vì nước mắt nhưng tôi không bao giờ quên được. tôi đã lớn  để hiểu rằng truyện cổ tích không có thật. “Nhưng ông ơi, cháu sẽ tin vào cổ tích, cháu sẽ nhớ mãi đến ông, ông sẽ sống mãi trong lòng cháu, ông bụt của cháu ạ!”